Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 6, 2017

[Tản văn] Yê...

Sao sáng Trăng cao Em lớn tự hôm nào? Nụ cười em gái không còn ngây thơ như trước nữa, nó mang chút gì đó mời gọi ngọt ngào. Em như một đóa hoa vừa chớm nở, lung linh! Hoa thơm Bướm gọi Ong lượn lờ. Làm vệ sĩ cho em gái, anh trai cực kỳ mệt nhọc. Được người khác hâm mộ khi chở một cô gái xinh xắn; nhưng cũng nhiều lúc bị hâm dọa khi tưởng rằng anh trai là bạn trai của em. Nhưng em gái cứ yên tâm, anh trai sẽ là thợ cắt, cắt cắt mấy cái đuôi vướng víu em. Em làm ngơ Cho kẻ khờ say đắm… Thỉnh thoảng có chàng trai nào trồng cây si trước cửa nhà mình, em gái lại tự đắc khoe với anh. Em cũng ác thiệt! Nếu lỡ mai này anh của em cũng trồng cây si trước cửa nhà người khác, không biết liệu có gặp phải cô nàng kiêu kỳ giống như em? Em hay chun mũi nói anh chỉ là của riêng em! Hoa say theo gió Gió đùa cánh hoa. Đôi má em ửng hồng khi nghe điện thoại của người lạ. Anh trai tự hỏi bên kia là ai, chắc hẳn phải là người đặc biệt với em gái lắm. Em gái không ngoan,...

Danh mục tác phẩm

Chào bạn, Cảm ơn bạn đã dừng chân tại Blog của Doll. Sau một thời gian post bài thì Doll phát hiện Blog post càng nhiều, bài sẽ bị trôi, vì thế rất khó khăn khi bạn muốn tìm một bài đăng nào đó. Vì vậy, Doll sẽ làm mục bảng mục lục tổng quát, để bạn dễ dàng đọc các tác phẩm hơn. Một lần nữa, cảm ơn vì đã ghé thăm! A. Truyện dài kỳ [Dã sử Việt Nam] Trần Chân Bối cảnh : Việt Nam cổ đại (1034 - 1066). Dưới hai triều vua Lý Thái Tông và Lý Thánh Tông. Thể loại : Tình cảm, OE. Tình trạng : Đang sáng tác Độ dài : 59 chương + 5 ngoại truyện Cảnh báo : Không Tóm tắt :  Nàng tên là Trần Chân, mười ba tuổi đã gả vào nhà họ Huỳnh, bỏ lại sau lưng mối tình đầu dang dở. Khi quyết định rời khỏi Diễn Châu để đến Hải Đông làm vợ, nàng đã tự nhủ sẽ cố gắng trọn một đời cho hôn nhân này. Nhưng trớ trêu thay, người chồng nàng chưa biết mặt lại là anh kết nghĩa, đem hết tâm tư gửi vào chị họ nàng. Lúc nàng đau khổ và tuyệt vọng nhất thì ng...

[Dã sử Việt Nam] Nguyệt Vũ khúc

Hình ảnh
Nguyệt Vũ khúc (Điệu múa dưới trăng) Tác giả: Búp Bê Thể loại: Cổ đại, Ngược tâm, SE Độ dài: 30 chương Rating: [T] ​ Văn án Nàng như ánh trăng trên bầu trời, ta liệu có ôm được trong lòng?  Nàng như hoa tuyết mùa đông lạnh giá, ta liệu có nắm giữ được trong tay?  Kỹ nữ vốn không có tên, mọi người gọi ả là Đào nương.  Cả cuộc đời này, điều Đào nương mong mỏi nhất đơn giản chỉ là một nụ cười hạnh phúc. Liệu ai có thể đem đến cho nàng? Mục lục  Chương 1- Chuyển dịch

Nguyệt Vũ khúc - Chương 1 - Chuyển dịch

Mùa hạ, năm Hội Tường Đại Khánh thứ 6(*), Thạch Thất tự, núi Sài Sơn, phủ Quốc Oai(**), Từ Đạo Hạnh một tay lần từng hạt tràng, một tay thi thoảng gõ vào cái mỏ đặt trước mặt, miệng lẩm bẩm đọc kinh. Sau lưng ông, một nhóm người đang quỳ. Hai vị đầu tiên đoán là vợ chồng, tuổi quá tứ tuần, vải gấm sang trọng khoác lên người cũng không che hết được nét ủ rũ từ trong đáy mắt. Theo sau họ, có lẽ là nô bộc, sắc diện lo âu chẳng khác chủ nhân. Nhìn khung cảnh trầm mặc lúc này, có lẽ tất cả họ đã duy trì trạng thái này từ rất lâu rồi. Cuối cùng, người đàn ông cũng lên tiếng, giọng van nài: “Đại sư, chẳng lẽ người đành ngoành mặt làm ngơ hay sao?” Từ Đạo Hạnh không đáp lời. Chỉ có tiếng mỏ thi thoảng lại vang lên, ai oán não nề. Người phụ nữ chịu không nổi nữa, nước mắt ngắn dài, giàn giụa trên gương mặt đã có điểm nếp nhăn: “Nếu ông vẫn sắt đá như thế, tôi chỉ còn một con đường chết.” Người đàn ông nghe vợ kêu than, chỉ có thể ngậm ngùi ôm lấy bà ...

[Truyện ngắn] Hồn tranh

Một giây trôi qua, hàng tỉ chuyện trên thế gian thay đổi. Cuộc đời con người vốn dĩ cũng thế, thay đổi theo thời gian. Nhưng thói quen uống cà phê tại quán này của tôi là vẫn được duy trì, dù căn bản quán đã thay đổi, tiếp viên liên tục thay đổi. À, nhưng chủ quán vẫn y nguyên. Một gã đàn ông vẻ bất cần nhưng lại nhớ chính xác sở thích của khách khi họ lặp lại thức uống đến lần thứ hai. Tôi thì không chung thủy lắm, những thức uống của tôi thay đổi liên miên. Khi trà nóng, khi cafe, khi sinh tố…Mà nếu nói như tôi thì ít ai trên thế gian này giữ được tiếng thủy chung. Gu âm nhạc của tôi không có chuẩn mực nào hết. Tôi không hay nghe nhạc sến, ghét nhạc Trịnh vì không đủ tầm cao để hiểu, lại càng không ưa cái thứ nhạc trẻ rẻ tiền. Mà tôi cũng không đủ sôi động nghe rock hay hiphop…Nói chung, tôi thích thì tôi nghe, không thích thì chẳng thể ép. Và, tôi đơn giản vậy đó. Nên khi tôi vừa vô quán, gã chủ ngay lập tức chuyển sang nhạc hòa tấu. À, tôi cũng không thích hòa tấu nhưng tô...

[Truyện ngắn] Nhớ - Quên

Tai nạn lấy đi của tôi một phần ký ức. Tôi sống và làm việc bình thường, tôi nhớ tất cả mọi người – trừ anh! Quên không phải là cái tội, chỉ tội cho con người đã bị lãng quên. Anh làm mọi cách để tôi nhớ lại chuyện trước đây. Anh chở tôi đến những nơi hai đứa từng đến. Anh khơi gợi lại những kỷ niệm chúng tôi từng có với nhau. Nhưng tất cả dường như đều vô ích. Tôi không nhớ, nhưng không phải là tôi không biết gì. Qua lời kể của mọi người, tôi biết anh và tôi đã từng yêu nhau. Và câu hỏi lớn nhất khiến tôi luôn thắc mắc, chính là, tại sao tôi lại quên mỗi anh? Điều đó, không ai có thể trả lời tôi. Vậy còn anh, lẽ nào chính bản thân anh cũng không biết lí do? Anh không trả lời thắc mắc ấy của tôi. Tôi chỉ biết bác sĩ bảo rằng tôi đã chịu một cú sốc rất lớn về tâm lý, điều tôi quên cũng chính là điều đã từng làm tôi tổn thương, muốn quên đi. Nhưng vấn đề lúc này không phải là quên hay nhớ, mà mọi thứ thuộc về cảm giác. Nhớ hay quên anh đối với tôi không còn q...

[Dã sử Việt Nam] Trần Chân

Hình ảnh
Giới thiệu Fic :  Trần Chân Genres :  Cổ đại, dưới thời vua Lý Thái Tông và Lý Thánh Tông Rating : 12+ Status : On going Warning : Truyện chỉ dựa trên bối cảnh lịch sử Việt Nam những năm 1037 - 1066, các đối tượng và tình tiết trong truyện có thật, có hư cấu. Đây không phải là lịch sử nên không đảm bảo tính xác thực tuyệt đối. Sumary : Nàng tên là Trần Chân, mười ba tuổi đã gả vào nhà họ Huỳnh, bỏ lại sau lưng mối tình đầu dang dở. Khi quyết định rời khỏi Diễn Châu để đến Hải Đông làm vợ, nàng đã tự nhủ sẽ cố gắng trọn một đời cho hôn nhân này. Nhưng trớ trêu thay, người chồng nàng chưa biết mặt lại là anh kết nghĩa, đem hết tâm tư gửi vào chị họ nàng. Lúc nàng đau khổ và tuyệt vọng nhất thì người ấy quay trở lại, nụ hôn vương trên trán nhẹ nhàng như một cánh hoa đào trong đêm xuân... “Sông Bùng sóng vỗ đầy vơi Một lần gặp gỡ trọn đời nhớ nhau…” Note : Muốn viết truyện về lịch sử lâu rồi nhưng chưa có dịp. Một ngày mình lại hứng lên, tìm hiểu về lịc...

[Cổ đại] Trần Chân - Chương 42

Chương 42: Thân phận Tôi được đưa đến vườn Thắng Cảnh để chờ Huỳnh Cát và Nguyên phi trò chuyện. Hoa nơi hoàng cung lộng lẫy là thế, còn trong lòng tôi khác nào lá úa mùa đông. Cung nữ thái giám mấy lần đi ngang tôi, có người khoan thai, cũng có người vội vã. Nhưng chẳng một ai chú ý đến tôi, mạnh ai làm việc của người đó. Người nơi hoàng cung, chẳng những đáng sợ, còn rất vô tình. Ngồi chưa được lâu thì cũng có thứ khiến tôi chú ý. Đó là một bụi cây lạ tôi không biết tên đột ngột rung chuyển. Tôi tò mò đứng lên, tiến dần lại nơi lạ lùng ấy để xem thử, nào ngờ vừa đến gần thì có một người đột ngột đứng dậy từ trong bụi cỏ, la lên: “Cuối cùng cũng tìm được rồi!” Tôi nghe giọng nói có phần quen thuộc nên cố dụi mắt sợ mình nhận nhầm người. Nào ngờ đích thị là anh ta – người tôi gặp trên sông Tô Lịch ngày hôm qua! “Anh kia!” Tôi kêu lên khiến anh ta cũng giật mình quay về phía tôi. Sau khi nhận ra tôi, anh ta liền vui vẻ chạy đến, tuông một tràng dài. “Là cô thật à? Hôm qua tôi sợ lão sư ...

[Cổ đại] Trần Chân - Chương 41

Chương 41: Ân sủng của Nguyên phi Tôi đến hoàng cung lần thứ hai nhưng mọi thứ đối với tôi lại mới mẻ chẳng khác gì đây là lần đầu. Cung nữ, thái giám, binh linh có mặt hầu hết mọi nơi nhưng sao tôi vẫn có cảm giác không gian ở đây thật lạnh lẽo. Viên công công đi trước, tôi và Cát theo sau nhưng chẳng ai nói với ai lời nào. Đi đến sân Rồng, chợt có một giọng nói lãnh lót vang lên sau lưng: “Cậu ba có phải không?” Chúng tôi dừng lại, cả ba người đều quay lại phía sau. Từ đằng xa có bóng một cô gái tiến lại gần chúng tôi. Cô ấy trạc mười ba mười bốn tuổi, ăn mặc sang trọng, gương mặt bầu bĩnh hồng hào tràn ngập thanh xuân. Nếu chịu khó nhìn kỹ thì thấy cô ấy và Cát có chiếc mũi cao rất giống nhau. Viên công công nhanh nhảu tiến lên phía trên, khom lưng làm lễ: “Nô tài thỉnh an công chúa.” Tôi cũng theo quy tắc nhún người. Cô ta nhanh chóng chạy lại, cầm lấy cánh tay Cát mừng rỡ: “Là cậu thật rồi. Lâu lắm cậu không vào cung thăm cháu, suýt chốc nữa cháu quên luôn mặt mũi cậu ra sao rồi đ...