[Tản văn] Yê...


Sao sáng
Trăng cao
Em lớn tự hôm nào?

Nụ cười em gái không còn ngây thơ như trước nữa, nó mang chút gì đó mời gọi ngọt ngào. Em như một đóa hoa vừa chớm nở, lung linh!

Hoa thơm
Bướm gọi
Ong lượn lờ.

Làm vệ sĩ cho em gái, anh trai cực kỳ mệt nhọc. Được người khác hâm mộ khi chở một cô gái xinh xắn; nhưng cũng nhiều lúc bị hâm dọa khi tưởng rằng anh trai là bạn trai của em. Nhưng em gái cứ yên tâm, anh trai sẽ là thợ cắt, cắt cắt mấy cái đuôi vướng víu em.

Em làm ngơ
Cho kẻ khờ say đắm…
Thỉnh thoảng có chàng trai nào trồng cây si trước cửa nhà mình, em gái lại tự đắc khoe với anh. Em cũng ác thiệt! Nếu lỡ mai này anh của em cũng trồng cây si trước cửa nhà người khác, không biết liệu có gặp phải cô nàng kiêu kỳ giống như em? Em hay chun mũi nói anh chỉ là của riêng em!

Hoa say theo gió
Gió đùa cánh hoa.

Đôi má em ửng hồng khi nghe điện thoại của người lạ. Anh trai tự hỏi bên kia là ai, chắc hẳn phải là người đặc biệt với em gái lắm. Em gái không ngoan, bắt đầu giữ bí mật với anh trai.

Gió bay đi
Hoa ở lại
Hoa héo úa
Gió nào hay!
Mối tình đầu của em gái tan vỡ. Nhìn em gái buồn anh trai cũng chẳng thể vui. Em gái khóc trên bờ vai anh. Tim anh tan nát!

Đất nhẹ nhàng
Ôm lấy hoa
Hoa về với đất
Đất nâng niu…

Cô bạn thân của em gái thích anh trai, em gái lại tỏ ra khó chịu. Em giận anh mấy ngày không nói chuyện. Anh trai đã làm gì sai? Vỗ về em, em tức tưởi, nói em chỉ là của riêng em!

Em đã lớn
Em sẽ bay
Anh mãi dõi theo em
Từng tháng ngày.

Mẹ lo mọi thứ cho anh trai đi du học. Em gái khóc thét lên năn nỉ mẹ đừng để anh đi. Em gái ngốc của anh, bỏ lại em một mình làm sao anh nở, anh trai cũng nào muốn đi!

Trái cấm
Đã ăn
Lòng thắt
Tim quặn từng cơn!
Sau phút say mê mới nhận ra mình đã đi quá giới hạn. Bờ ngực trần của em gái làm tê tái lòng anh. Em gái không khóc, em nhìn anh – ánh nhìn trìu mến và đầy tội lỗi. Nỗi đau này biết đến bao giờ nguôi?

Anh trai lên máy bay, em gái không ra tiễn. Ngày anh đi không hẹn ngày về. Con tim anh gửi lại cho em.

Lá thư cuối cùng em gửi đến anh trai, trong thư chỉ vỏn vẹn một câu duy nhất. Em gái tự tử! Cha mẹ như chết nửa linh hồn. Còn anh trai, anh trai chết tất cả!

Không ai biết lí do em ra đi, nhưng anh trai hiểu…






Cha mẹ không còn anh vẫn sống nốt quãng đời còn lại. Bức điêu khắc anh làm bằng cả cuộc đời dành tặng cho em.

Giờ thì anh có thể ra đi thanh thản rồi em gái ạ! Anh đã thấy em, em vẫn trẻ trung, xinh đẹp như ngày em mười chín. Em mỉm cười nắm lấy tay anh, nói rằng sẽ đi đến nơi chỉ có hai ta.

Bên cạnh anh, bức thư em gửi ngày nào đã ngả màu theo năm tháng…


“Kiếp sau chúng mình sẽ không là anh em, phải không anh?”

Nhận xét