Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2017

[Cổ đại] Trần Chân - Chương 38

Chương 38: Ăn chay niệm Phật Giấc mơ của tôi lần này thật sự rất dài, đến mức tôi không nghĩ mình còn có thể tỉnh lại được nữa. Ấy vậy mà ông trời vẫn không cho tôi yên ổn ra đi, cứ phải ép tôi tiếp tục cuộc sống đầy rẫy đau khổ này. Tôi nhìn thấy bàn tay đang nắm lấy tay mình thật chặt mà chẳng buồn phản ứng. Gương mặt đầy vẻ mệt mỏi hốc hác đang gục xuống nơi giường tôi. Huỳnh Cát vốn dĩ là một người đàn ông quan trọng hình thức, trước nay anh mỗi khi ra ngoài đều phải chỉn chu gọn gàng, vậy mà giờ đây lại để bản thân mình cẩu thả, râu ria mọc khắp cằm trông chẳng khác gì một kẻ bê bết. Anh như vậy vì lo lắng cho tôi? Cát giật mình tỉnh giấc, thấy tôi đã tỉnh nhưng vẫn nằm im lìm nên vừa mừng vừa lo “Em thấy trong người sao rồi? Vết thương còn đau lắm không?” Tôi nghe đùi mình ran rát, cộng thêm việc cơ thể suy nhược nên mệt mỏi vô cùng: “Tôi đỡ hơn rồi. Cảm ơn anh đã kịp thời cứu tôi”. Tôi cảm ơn mà mặt Cát vô cùng khó coi: “Là lỗi của anh, nếu anh không...

[Cổ đại] Trần Chân - Chương 37

Chương 37: Đường nào dẫn đến hạnh phúc? Tôi gối đầu lên tay Nam, lặng lẽ ngắm nhìn anh trong giấc ngủ. Ngay cả khi đã chợp mắt rồi mà tôi vẫn cảm nhận được nỗi lo lắng hiện hữu trên mặt anh ấy. Gương mặt bình thường vốn đã bị những vết sẹo làm cho khó coi, mỗi khi Nam chau mày là dường như những vết sẹo ấy được dịp đáng sợ hơn gấp bội phần. Một đêm mấy lần anh ú ớ kêu lên, không biết vì vết thương đau đớn hay vì ác mộng. Những lúc đó tôi không đánh thức anh, chỉ nhẹ nhàng dùng tay ôm anh thật chặt. Kẻ ra tay với Nam trước đây rõ ràng không chừa cho anh một đường sống, mỗi nhát chém đều như muốn lấy mạng anh tức khắc, thậm chí nếu may mắn giữ được mạng lúc ấy cũng không qua khỏi độc dược về sau. Rốt cuộc anh là ai, đã làm gì khiến bản thân phải ra nông nỗi này? Đến gần sáng tôi mới mệt mỏi chợp mắt. Chưa ngủ được bao lâu thì đã bị tiếng chim ríu rít bên ngoài đánh thức. Tôi từ từ mở mắt ra, phát hiện Nam cứ lặng im ngắm nhìn tôi. "Anh thức khi nào?" Tôi hỏi nh...

[Cổ đại] Trần Chân - Chương 36

Chương 36: Trần Chân xinh đẹp Nam đi hái một ít trái cây còn tôi thì lót lá gom củi để giữ ấm cho buổi tối. Do sợ lạc nên chúng tôi không dám đi xa nhau, cứ đôi chút lại nhìn đối phương xem còn trong tầm mắt mình hay không. Mỗi lần tôi quay lại, thấy Nam nhìn mình, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một niềm vui khó tả. Có lúc tôi nghĩ chúng tôi đang ở nơi bồng lai tiên cảnh chứ không phải nơi trần thế nhiều ai oán nữa rồi. Tôi đang trải mấy bẹ lá chuối trong hang đá để làm chỗ nằm thì Nam trở vô, trên tay còn cầm theo rất nhiều cây sả và những loại thực vật tôi không biết tên. Anh nói với tôi sả để tránh muỗi rừng, còn những loại lá lạ kia sẽ đắp lên vết thương để giảm đau. Tôi giúp anh giã nhuyễn những loại thảo dược ấy, cẩn trọng đắp lên bã vai anh. Nhìn cơ thể anh chằng chịt vết sẹo lớn nhỏ, còn có cả những vết thương chưa lành hẳn mà nước mắt tôi tự dưng rơi xuống. Nam thấy tôi im lặng liền quay qua, chứng kiến tôi khóc liền đưa tay lên lau nước mắt cho tôi: “Sa...

[Cổ đại] Trần Chân - Chương 35

Chương 35: Vẫn còn hy vọng Tôi cố sức giữ lấy tay Nam, biết rằng anh to lớn nhưng không nghĩ anh có thể nặng đến như vậy. “Buông ra!” Nam gần như hét lên “Một mình cô không giữ nổi đâu. Đi nhờ thêm người giúp.” “Một mình anh mới không giữ nổi. Tôi sẽ giúp anh, đợi khi họ đến sẽ phụ tôi kéo anh lên. Lần này anh đừng hòng gạt tôi nữa.” “Cô điên à, đất mà lở thì cả tôi và cô cùng chết!” Nếu Nam không nhắc đến chuyện này tôi cũng quên mất là mình vừa tới từ cõi chết trở về. Lần này lại trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi cũng không nhớ đến nếu nắm lấy tay Nam là đã bước một chân vào cánh cổng Diêm La. Nếu may mắn mọi người chạy đến đây kịp thì chúng tôi sẽ an toàn trở về, còn nếu họ đến không kịp thì cả hai chúng tôi có lẽ sẽ đầu thai kiếp khác. Tôi hơi sững người, Nam đột nhiên hạ giọng. “Nghe này Trần Chân, cô buông tay tôi ra nhé. Chỗ đất này không nên ở lại lâu. Tôi sẽ cố gắng bám lấy vách đá đợi mọi người đến. Còn cô thì lùi sâu vào trong cho thật ...