[Cổ đại] Trần Chân - Chương 38
Chương 38: Ăn chay niệm Phật Giấc mơ của tôi lần này thật sự rất dài, đến mức tôi không nghĩ mình còn có thể tỉnh lại được nữa. Ấy vậy mà ông trời vẫn không cho tôi yên ổn ra đi, cứ phải ép tôi tiếp tục cuộc sống đầy rẫy đau khổ này. Tôi nhìn thấy bàn tay đang nắm lấy tay mình thật chặt mà chẳng buồn phản ứng. Gương mặt đầy vẻ mệt mỏi hốc hác đang gục xuống nơi giường tôi. Huỳnh Cát vốn dĩ là một người đàn ông quan trọng hình thức, trước nay anh mỗi khi ra ngoài đều phải chỉn chu gọn gàng, vậy mà giờ đây lại để bản thân mình cẩu thả, râu ria mọc khắp cằm trông chẳng khác gì một kẻ bê bết. Anh như vậy vì lo lắng cho tôi? Cát giật mình tỉnh giấc, thấy tôi đã tỉnh nhưng vẫn nằm im lìm nên vừa mừng vừa lo “Em thấy trong người sao rồi? Vết thương còn đau lắm không?” Tôi nghe đùi mình ran rát, cộng thêm việc cơ thể suy nhược nên mệt mỏi vô cùng: “Tôi đỡ hơn rồi. Cảm ơn anh đã kịp thời cứu tôi”. Tôi cảm ơn mà mặt Cát vô cùng khó coi: “Là lỗi của anh, nếu anh không...