[Cổ đại] Trần Chân - Chương 36
Chương
36: Trần Chân xinh đẹp
Nam đi hái một ít trái cây còn
tôi thì lót lá gom củi để giữ ấm cho buổi tối. Do sợ lạc nên chúng tôi không
dám đi xa nhau, cứ đôi chút lại nhìn đối phương xem còn trong tầm mắt mình hay
không. Mỗi lần tôi quay lại, thấy Nam nhìn mình, không hiểu sao trong lòng lại
dâng lên một niềm vui khó tả. Có lúc tôi nghĩ chúng tôi đang ở nơi bồng lai
tiên cảnh chứ không phải nơi trần thế nhiều ai oán nữa rồi.
Tôi đang trải mấy bẹ lá chuối
trong hang đá để làm chỗ nằm thì Nam trở vô, trên tay còn cầm theo rất nhiều
cây sả và những loại thực vật tôi không biết tên. Anh nói với tôi sả để tránh
muỗi rừng, còn những loại lá lạ kia sẽ đắp lên vết thương để giảm đau. Tôi giúp
anh giã nhuyễn những loại thảo dược ấy, cẩn trọng đắp lên bã vai anh. Nhìn cơ
thể anh chằng chịt vết sẹo lớn nhỏ, còn có cả những vết thương chưa lành hẳn mà
nước mắt tôi tự dưng rơi xuống. Nam thấy tôi im lặng liền quay qua, chứng kiến
tôi khóc liền đưa tay lên lau nước mắt cho tôi: “Sao lại khóc rồi?”
Tôi chạm vào những vết sẹo
trên người anh, không dám mạnh tay một chút nào: “Nhiều vết thương như vậy, rốt
cuộc là anh đau đớn đến mức nào?”
Nam dùng cánh tay không bị
thương ôm lấy tôi vào lòng anh. Tôi bật khóc như một đứa trẻ. Những đau đớn mà
anh phải chịu, ước chi tôi có thể gánh cho anh một phần, không thậm chí gánh hết
sự đau đớn của anh tôi cũng cam lòng.
Nam đợi tôi nín khóc, từ từ thỏ
thẻ vào tai tôi: “Còn nhớ lúc chúng ta bị sơn tặc bao vây không?”
Anh đột ngột nhắc lại chuyện
đó, hẳn muốn nói với tôi những gì anh chôn giấu lâu nay. Tôi gật nhẹ đầu: “Vẫn
nhớ.”
“Lúc đó tôi biết trong tình huống
ấy, để bảo toàn mạng sống của hai chúng ta là điều không thể.”
“Vậy mà anh còn kêu tôi chạy
đi để chịu trận một mình. Anh ích kỷ lắm anh có biết không?”
“Tôi biết nếu tôi chết đi em sẽ
buồn. Nhưng tôi không thể để em cùng tôi chết. Lúc đó tôi chỉ nghĩ, bằng mọi
giá phải cứu được em. Không biết sức mạnh khi ấy ở đâu ra, một thân đấu với mấy
chục con người nhưng vẫn không để mình gục ngã.”
“Lúc tôi thấy anh ở bờ sông. Cả
cơ thể không chỗ nào lành lặn mà vẫn không chết thì tôi biết mạng anh rất lớn rồi.”
Tôi nói thêm vào cho không khí đỡ căng thẳng.
Nam vuốt nhẹ tóc tôi rồi nói
tiếp: “Khi biết em chạy được một đoạn xa tôi mới thở phào nhẹ nhõm thì cũng là
khi bọn chúng dồn tôi đến đường cùng, trước mặt là chân núi. Lúc đó tôi nghĩ,
nhảy cũng chết, còn bị chúng bắt được cũng chết. Thà tôi cứ nhảy xuống rồi chết
đi còn hơn để chúng bắt được.”
Nước mắt tôi vốn đã ngừng rơi,
giờ đây không biết từ đâu lại trào ra.
“Những sau đó tôi bị thương rất
nặng, dưới chân núi không có ai, cũng không thể nào cầu cứu, lại sợ nếu quay lại
quá sớm bọn chúng sẽ còn lai vãng tìm kiếm nên chỉ có thể tự mình chịu đựng cơn
đau hằng đêm. Những ngày đó trời rất lạnh, thương cũ thương mới, cộng thêm chất
độc trong người khiến tôi chỉ muốn chết quách đi để giải thoát cơ thể này.”
Tôi siết chặt lấy tay anh, kêu
lên: “Nam à!”
“Đúng là không thể chết. Tôi
không biết hiện tại em có bình an không, nếu như vậy mà chết đi thật không cam
lòng. Lúc đó tôi cố lết đi khắp nơi, nhặt trái cây rừng ăn đỡ, hái đại các loại
thảo dược đắp lên vết thương thử xem có khả quan hơn không. May mà cũng không
trúng loại nào là cây độc, nhờ đó cũng tìm ra được một số cây thuốc có khả năng
nhất định trong việc giảm đau.”
“Như những cây lúc nãy anh kêu
tôi đắp cho anh?” Tôi hỏi.
“Đúng, trải qua hơn một tuần
tôi đỡ đau hơn nên tìm đường về lại Châu Lạng. Tôi không biết đã đi bao nhiêu
ngày mới tới được biên giới Châu Lạng. May thay lúc đó có một nông phu đánh xe
bò chở củi, thấy tôi bị thương nên cho quá giang một đoạn về gần đến nhà em. Lúc
đó anh Mười còn thức nên mở cổng cho tôi. Anh ta định tìm em để báo tin nhưng
tôi ngăn lại, sợ làm phiền giấc ngủ của em. Tôi định bụng đi về phòng mình,
không ngờ lúc đi ngang qua phòng em lại nghe tiếng động, cửa sổ cũng không đóng
nên tôi có thể nhìn thấy bên trong…”
Nam kể đến đây liền ngập ngừng.
Tôi nghe anh nói mà trải qua vô vàn cảm xúc. Vừa thương anh, vừa hối hận, vừa
đau lòng và giờ đây vừa ngại ngùng lại cảm thấy bản thân mình thật có lỗi. Nhớ
đến đêm hôm ấy, nếu không phải vì Cát quá say đến mức ngủ gật, e là những chuyện
Nam chứng kiến còn quá đáng hơn. Niềm đau lúc anh bị thương và khi chứng kiến
Cát cùng tôi thân mật, cái nào sẽ khó chịu hơn đây?
“Tôi xin lỗi…vì đã khiến anh
khó chịu.”
Cánh tay Nam siết lấy người
tôi thật chặt đến mức tôi có thể cảm nhận được nỗi đau từ trái tim anh.
“Em không có lỗi gì cả. Tôi chỉ
cần được thấy em vẫn bình an và hạnh phúc là tôi mãn nguyện rồi. Tôi định bỏ
đi, nhưng em lại chạy ra níu lấy tay tôi. Lúc ấy, tôi mới nhận ra rằng tôi
không thể nào rời xa em được, trừ khi đó là cái chết.”
Ngọn lửa trong đêm cứ bập
bùng, bập bùng. Tay tôi càng siết chặt tay anh hơn, khẳng định: “Bây giờ thì
ngay cả cái chết cũng không chia cắt được chúng ta!”
“Tại sao lại ngốc như vậy?”
Nam hỏi tôi.
Tôi mỉm cười với anh: “Vì tôi
cảm nhận được, duy chỉ có ở bên anh tôi mới có thể cảm thấy bình yên. Chỉ có ở
bên anh tôi mới có đủ can đảm để đối mặt với tất cả, dù cho đó là cái chết.”
Cánh tay Nam nới lỏng người
tôi một chút: “Nhưng em còn quá trẻ, tôi chỉ e sau này em sẽ hối hận.”
Tôi chưa bao giờ nghĩ nhiều
như vậy. Nhưng tôi tin rằng trong lúc mình đứng ở ranh giới giữa sự sống và cái
chết, trái tim lẫn lý trí cũng sẽ không còn cơ hội để tự lừa dối được nửa. Lúc
đó tôi không còn nghĩ đến Lý Nhật Trung, không còn mang nặng nghĩa tình với Huỳnh
Cát, trong mắt tôi, duy nhất chỉ có người đàn ông này! Tôi bật cười cùng Nam
như vừa nghe được một câu chuyện tiếu lâm “Còn cơ hội để hối hận sao?”
“Tôi xấu xí thế này, sao xứng
đáng với em?”
Đây là lần thứ hai anh đề cập
đến gương mặt của mình. Trước đây chưa yêu anh tôi đã nói mình không hề sợ hãi
hay cảm thấy anh xấu xí một tí nào. Bây giờ đã yêu anh rồi, vài vết sẹo ấy thì
có là gì. Tôi biết những lời mình nói nếu không minh chứng thì cũng không có
ích lợi gì. Để trả lời câu hỏi của anh, tôi nhoài người lên, ôm lấy cổ anh, hôn
lên mặt một cái, rồi đến trán, đến từng vết sẹo lồi lõm ấy, và dừng lại thật
lâu nơi có vết sẹo thật to. Xong tôi trở về vị trí, ngoan ngoãn ngồi trong lòng
Nam và nhìn vẻ ngơ ngẩn của anh.
“Em lừa tôi!” Nam nói như mất
mác điều gì. Chẳng phải trong chuyện này, người thiệt thòi là tôi hay sao? Anh
có phải là đàn ông không vậy? Tôi là con gái mà còn bỏ hết mặt mũi để hôn anh,
trong khi đó anh lại nói tôi lừa anh. Tôi đúng là bị anh làm cho tức chết mà!
“Thái độ anh là sao chứ? Cứ
như oan uổng lắm ấy!”
“Chân à…”
“Hả?”
Sự trả thù của Nam thật ngọt
ngào! Đôi môi anh chạm môi tôi, tham lam chiếm lấy nó. Tôi nghe đầu óc mình
lâng lâng, cơ thể như tê liệt hoàn toàn. Thì ra nụ hôn lại ngọt ngào như thế.
Trước đây suýt chút nữa Lý Nhật Trung đã hôn tôi, nhưng lúc đó Nhược Lan lại xuất
hiện nên mọi chuyện không đi đến đâu. Sau này Cát trong cơn say cũng sắp hôn
tôi, may mà tôi né được. Lúc này thì tôi cảm ơn tất cả, vì ít ra tôi có thể giữ
lại nụ hôn đầu đời, trao tặng cho người tôi thật sự yêu thương!
Cảm giác của tôi lúc này, thật
sự là hạnh phúc, đến mức không thể diễn tả thành lời!
Không biết trải qua bao nhiêu
lâu, đến khi chúng tôi ngạt thở mới tách môi nhau ra để hô hấp. Sau đó lại tìm
đến môi nhau, nụ hôn nóng bỏng không biết trao đi bao nhiêu lần. Tay Nam siết
chặt eo tôi, kéo cả thân người tôi đến gần anh hơn, hai cơ thể càng thân mật
hơn. Tôi muốn gần gũi Nam hơn nữa, nhưng bản thân lại không biết nên làm những
gì. Trong lòng tôi, chỉ mong mỏi có thể vì anh mà cho đi hết mọi thứ, dù có chết
đi cũng mãn nguyện.
Anh ngừng hôn tôi, ghé môi sát
vào tai tôi, thì thầm: “Có hối hận không?”
“Không hối hận, tuyệt đối
không hối hận!”
Nam mỉm cười nhìn tôi, má lúm
đồng tiền trên mặt anh không vì những vết sẹo mà bớt dễ thương. Tôi đưa tay
lên, xoa xoa nó rồi đặt lên má mình: “Cướp đồng tiền của anh.”
Bên ngoài trời rất tối, tôi
không biết hiện giờ là giữa đêm hay gần sáng, nhưng căn cứ theo thời gian thì có lẽ cũng đã đến ngày sanh thần
của tôi rồi. Sanh thần năm nay thật đặc biệt! Không cha mẹ, không gia đình,
không Nhược Lan, không quà mừng…nhưng bù lại tôi có người tôi yêu ngay bên cạnh,
đây cũng chính là món quà ý nghĩa nhất với tôi từ trước đến nay. Chưa kể sanh
thần lần này, cũng là lần cuối cùng của tôi trên cõi đời này.
Tôi
siết chặt lấy tay Nam thủ thỉ: “Anh biết không, hôm nay dường như là sanh thần
của em. Em thật sự mười bảy tuổi rồi!”
“Nhắm mắt lại đi.”
Tôi nhắm mắt lại. Bỗng nhiên cảm
thấy có một vật gì đâm vào tóc tôi. Tôi giật mình mở mắt ra nhìn Nam rồi đưa
tay chạm lên tóc mình – là một cây trâm!
Đó
là một cây trâm ngọc bích như đúng sở thích của tôi. Trên đầu trâm còn có một
viên trân châu, nhìn sơ không khác cây trâm tôi đánh rơi lúc trước. Tôi không
nghĩ Nam lại biết ngày sinh của tôi, biết sở thích của tôi và biết cả những món
ăn tôi không ăn được. Thời gian anh ở cạnh tôi chưa đầy năm tháng mà có thể hiểu
tôi nhiều như vậy, trông khi đối với những gì thuộc về anh, tôi gần như là một
con số không.
"Sao anh biết ngày sinh của em? Còn biết cả sở thích của em, và cả những thứ em không thích?”
"
Chỉ cần thật sự quan tâm thì sẽ biết."
Tôi nghe thấy có điều gì đó thật phù phiếm, cứ như những chàng trai đang dỗ ngọt mấy cô gái nhẹ dạ nên hỏi tiếp: "Vậy Xuân Mai thích gì?"
Nam chau mày một khắc rồi bình thản trả lời: "Cô ấy rất thích nấu ăn. Mỗi khi cô ấy nấu ăn thì vẻ mặt cũng thoải mái hơn."
Tôi
tức giận xô Nam ra. Hóa ra đâu phải anh chỉ quan tâm mình tôi mà còn có cả Xuân
Mai. Lúc trước nhiều lần tôi để ý thấy Xuân Mai có vẻ cũng rất quan tâm đến
anh. Nghĩ đến đây, trong lòng tôi khó chịu vô cùng.
“Nếu
anh cũng thích Xuân Mai như vậy sao không ở lại với cô ấy, còn liều mạng cứu
tôi làm gì?”
Có
lẽ Nam nhận ra biểu thiện của tôi nên hỏi: “Em ghen à?”
“Tôi
không thèm ghen.”
“Rõ
ràng là đang ghen. Mặt em cũng thể hiện ra hết rồi kìa.”
“Anh
đừng có chọc tôi!”
Tôi
uất ức ngồi xa ra, không thèm nhìn Nam. Anh kêu tôi thế nào tôi cũng không quay
lại. Đang lúc tôi định nằm xuống ngủ thì cảm nhận được sự lạ lùng sau lưng mình
nên phải quay lại nhìn. Nam nằm ở đó, mặt mày tái hẳn đi, tay trái ôm lấy vai
phải có vẻ rất đau. Tôi hoảng hốt chạy lại đỡ lấy anh kêu lên: “Nam ơi anh sao
vậy?”
Không
ngờ Nam chớp lấy thời cơ ôm lấy tôi vào lòng thật chặt, không để tôi rời ra nữa.
Tôi cũng ngoan ngoãn ở yên trong vòng tay anh và cảm nhận sự ấm áp vô bờ. Bên
tai tôi vang lên giọng thỏ thẻ: “Trần Chân! Em thật đẹp!”
Tôi
thật giống con nít, bị dụ dỗ một cách thật giản đơn. Nam không thấy, nhưng tôi
biết anh cũng cảm nhận được tôi đang mỉm cười: “Nam, em yêu anh. Thật sự yêu
anh!”
Nhận xét
Đăng nhận xét