[Cổ đại] Trần Chân - Chương 33
Chương 33: Đã định là sẽ chết
Thời gian tôi ở lại Châu Lạng càng ít thì nỗi buồn
trên mặt Nhược Lan càng rõ rệt. Nhìn Nhược Lan, không ai có thể nghĩ mùa xuân
đã đến. Chị ảm đạm đến cả trong bữa cơm khiến Hoàng phệ cũng ngán ngẩm:
"Hay anh vào Hải Đông, mở một tiệm kim hoàn làm ăn để em gần cô ấy
nhé."
Nhược
Lan nghe như vậy liền thay đổi sắc mặt: "Anh nói thật không?"
Hoàng
phệ gật đầu: "Thật ra anh định mở thêm vài chi nhánh nữa ở Hải Đông, kinh
thành và Phú Lương. Đầu tiên anh sẽ mở ở kinh thành, sau đó ổn định sẽ tiếp đến
Phú Lương rồi Hải Đông. Đến lúc đó em muốn ở đâu thì chúng ta ở đó, có đồng ý
không?"
Nhược
Lan vui mừng nắm lấy tay tôi: "Sau này chúng lại là hàng xóm cô nhé."
Hoàng
phệ nhìn tôi nheo mắt. Tôi không biết ông ấy nói thật hay nói đùa. Nhưng dù sao
khiến cho Nhược Lan vui, thật hay đùa nào có quan trọng.
Cuối
ngày tôi cùng Nam đến đón tôi về nhà. Không có Cát ở đây, tôi cũng không việc
gì gấp gáp. Chợ xuân Châu Lạng không nhộn nhịp như Diễn Châu hay Hải Đông,
nhưng cũng có không khí ấm áp hơn hẳn so với mấy ngày đông vừa rồi. Chúng tôi rảo
hết các khu phố mặc dù không mua sắm thứ gì.
Nam
yên lặng đi theo tôi, tôi cũng không kiếm chuyện để nói với anh. Chúng tôi cứ
thế cho đến khi tôi nghe tiếng Nam kêu lên phía sau mình. Tôi giật mình quay lại,
Nam đang ôm lấy ngực, đau đớn khuỵ xuống đường.
Tôi
vội vàng chạy lại đỡ lấy anh: "Anh sao vậy?"
"Tôi
không sao."
"Mặt
anh trắng bệch hết rồi mà còn nói không sao. Anh gắng đứng dậy, tôi sẽ đưa anh
đi tìm thầy lang."
Nam
cao lớn hơn tôi rất nhiều, tôi dìu anh một đoạn đã là chuyện rất khó khăn. Cũng
may gần đó có xe kéo, tôi lập tức nhờ người phụ, cuối cùng cũng đưa Nam đến được
y quán của gã thầy lang từng trị thương cho anh trước đây.
"Thương
cũ chưa hồi phục lại thêm vết thương mới. Anh ta quả là xuất sắc."
"Có
nguy hiểm lắm không? Tôi thấy mặt anh ấy nhợt nhạt lắm."
“Cậu kia, có phải mỗi khi trời
trở lạnh, trong người lập tức như có hàng vạn mũi kim đâm vào cơ thể, đau đớn tột
cùng, đúng không?”
Tôi ở cùng Nam mấy tháng nay,
vậy mà không hay biết chuyện này nên cũng không giấu nỗi vẻ ngạc nhiên nhìn
anh. Thầy lang lặp lại lần nữa: “Có đúng không?”
Nam đành gượng gạo gật đầu.
Những lúc trời lạnh cả cơ thể
anh sẽ trở nên đau nhức. Mấy tháng đông vừa qua, khác nào Nam sống cùng với cơn
đau kia. Trước mặt tôi, anh chưa bao giờ bày ra vẻ mặt nhăn nhó. Nếu không vì lần
này anh đau đến mức kêu lên, tôi không biết anh còn giấu tôi đến bao giờ.
“Anh ấy thật sự bị gì vậy?”
Tên thầy lang vuốt râu, vẻ mặt
nghiêm túc nhất tôi có thể thấy từ lúc biết ông ta đến giờ: “Nếu tôi đoán không
sai, từ lần trước bị thương thì đã trúng độc rồi.”
“Trúng độc?” Tôi như không tin
vào những gì mình nghe được “Đó là độc gì? Có giải được không?”
“Có một loại độc từ cây Độc Cần.
Người trúng phải nó liều lượng nhiều có thể tử vong ngay. Nhưng nếu bào chế lại,
thêm một số nguyên liệu nữa, khi thấm vào người, người bệnh sẽ đau đớn và chết
dần. Tôi nghĩ anh ta đã bị trúng phải độc này từ lần bị thương trước.”
Tôi nghe mà tay chân run lẩy bẩy,
mồ hôi trên người theo đó mà tuôn ra.
“Ông có cứu được anh ấy
không?”
“Y thuật của tôi chưa đạt đến
cảnh giới đó.”
Tâm tư tôi trống rỗng, sau đó
là một nỗi đau thương. Nam ngồi dậy, sắc mặt vẫn ung dung như không quan tâm gì
đến sự sống chết: “Tôi còn sống được bao lâu?”
Thầy lang bấm đốt tay tính
tính, rồi trả lời: “Người mắc phải độc này chậm nhất là duy trì được sáu tháng
thôi. Cậu nay đã trải qua bốn tháng rồi. Cho là cố lắm thì hạn chót là đến
tháng hai năm sau thôi. Tranh thủ bây giờ còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành thì
cố gắng đi.”
Tôi vẫn không chấp nhận được sự
thật này, nắm lấy cánh tay thầy lang: “Ông không chữa được đâu có nghĩa trên đời
này không còn ai chữa được. Ông biết ai có khả năng sẽ cứu được anh ấy không?”
“Trên đời này chỉ có Tiên mới
cứu được cậu ta thôi.”
“Chuyện đến mức này rồi mà ông
còn đùa được hay sao?”
“Tôi không đùa cô. Trên đời
này có một vị tên Nguyễn Phi Tiên. Nghe nói ông ta đến người đã đi đến quỷ môn
quan cũng phải quay đầu về lại dương thế. Nếu cô tìm được ông ấy, biết đâu sẽ
có khả năng.”
“Ông ta ở đâu?”
“Chuyện này thì tôi không biết
và cũng không ai biết. Ông ta thích chu du thiên hạ, hành tung bất định. Chỉ e
nếu cô không duyên, cả đời cũng chẳng tìm được ông ta.”
Tôi cùng Nam đi thật chậm trở
về nhà. Tôi định kêu một chiếc xe ngựa chở anh nhưng anh nhất quyết từ chối. Thế
là tôi quyết định đi bộ cùng anh. Trên đường đi tôi không dám mở miệng nói điều
gì, chỉ sợ nói ra một câu thôi, bản thân tôi sẽ cầm lòng không được mà òa khóc.
Tôi chỉ có thể vừa đi, chốc chốc lại quay sang trộm nhìn anh.
“Cô nhìn đủ chưa?”
Anh lên tiếng giúp không gian
giữa hai chúng tôi bớt căng thẳng. Nhìn anh lúc này thật khác con người đầy đau
đớn vì thương tích khi nãy. Nếu anh không nói ra, ai biết được chỉ hai tháng nửa
thôi anh sẽ trở thành người thiên cổ. Tôi siết chặt chiếc khăn trong tay, lên
tiếng: “Tôi sẽ tìm được Nguyễn Phi Tiên để chữa trị cho anh.”
Giọng Nam đều đều, chẳng có vẻ
gì là mong chờ hay thất vọng: “Số tôi đã định, cũng không nên cưỡng cầu nhiều
thêm. Cô cũng đừng lo, vốn dĩ tôi đã phải chết từ bốn tháng trước rồi. Sớm hay
muộn có khác gì nhau.”
“Còn nước còn tát!” Tôi nghiêm
túc nhìn anh.
“Bỏ đi, tấm lòng của cô tôi
xin nhận. Chỉ sợ tôi không đợi được đến lúc tìm ra ông ta. Nếu tôi có chết đi,
cô cũng đừng nên quá đau lòng.”
“Anh có tâm nguyện gì muốn làm
không? Tôi hứa với anh bất kể khó khăn thế nào tôi cũng sẽ cố gắng.”
“Tâm nguyện của tôi?”
“Đúng. Tâm nguyện của anh. Anh
muốn tìm lại người thân, muốn cưới vợ, muốn đi đến nơi nào,…bất kể việc gì tôi
có thể, tôi sẽ làm cho anh.”
Hai tay Nam đặt lên vai tôi, mắt
anh nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt cương nghị đến mức có thể giết chết bất cứ ai
khi nhìn thẳng vào nó, nhưng giọng của anh lại ấm áp vô cùng: “Tâm nguyện của
tôi…Di nguyện của tôi là có thể hộ tống cô về Hải Đông an toàn.”
Tôi đã cố kiềm nén bản thân rất
nhiều. Tôi tự lùa dối mình anh sẽ ổn thôi như cái ngày mọi người vốn dĩ nghĩ rằng
anh đã chết nhưng anh vẫn quay về. Nhưng lời anh nói đối với tôi như giọt nước
tràn ly. Tôi đứng đó, khóc òa như một đứa trẻ, tiếng khóc to đến mức người qua
đường cũng phải ngoái lại nhìn. Tôi khóc vì phải bất lực nhìn anh như thế từ
giã cuộc đời này. Tôi khóc vì đến cuối cùng anh vẫn chỉ suy nghĩ cho tôi.
Thấy tôi khóc nhưng Nam lại bật
cười: “Tôi chưa chết mà cô khóc làm gì? Chẳng lẽ những ngày cuối cùng của tôi
mà cô không mỉm cười với tôi được hay sao?”
Nam rút chiếc khăn từ tay tôi,
chặm nước mắt cho tôi. Tôi vẫn còn nấc lên từng cơn. Nam không dỗ dành, chỉ đứng
đó chờ tôi hoàn toàn ngưng khóc. Dù mắt đỏ hoe nhưng tôi vẫn cố mím môi tạo
hình nụ cười để đối diện với anh.
“Thôi cô cứ khóc đi. Trông cô
cười lúc này còn xấu hơn khi khóc nữa.”
Tôi vừa ngượng vừa quê, cười
không ra cười, mếu không ra mếu dĩ nhiên là xấu xí lắm rồi. Tôi hờn dỗi nói với
Nam: “Anh không nói cũng đâu có nghĩa tôi không biết tôi xấu. Nếu tôi xinh đẹp
bằng một phần Tú Bình thì có lẽ số mệnh tôi đã khác rồi.”
Nam bật cười, đưa tay lên xoa
đầu tôi rồi hỏi: “Trâm cài tóc của cô đâu?”
Tôi cũng đưa tay lên sờ tóc
mình, đúng là cây trâm đã rơi mất. Có lẽ lúc chiều vật vã dìu anh mà tôi không
để ý nó rơi lúc nào. Cây trâm đó là cây trâm trân châu tôi đặt làm ở chỗ Hoàng
phệ cho giống với Khiết An. Nhưng giờ tôi nào có tâm trí để đi tìm nó nên nói với
Nam: “Chắc rơi lúc chiều rồi. Không sao đâu.”
Nam thờ ơ ừ một tiếng rồi cùng
tôi đi tiếp quãng đường về nhà. Nam nói muốn nghe tôi kể chuyện của bản thân
tôi, tôi liền sẵn lòng nói hết tất cả. Từ cái việc Cát cứu tôi ở Diễn Châu cho
đến khi tôi vì nhầm lẫn mà gả cho Cát. Tôi không ngại nói suy nghĩ của mình khi
về nhà họ Huỳnh. Thậm chí tôi còn kể những chuyện khi tôi còn nhỏ, nghịch ngợm
cỡ nào. Nam nghe mà thi thoảng môi anh cũng cong cong như thể đang cười. Tôi
cũng nhắc đến tình yêu đầu đời với Lý Nhật Trung, những lúc ấy gương mặt Nam có
vẻ thâm trầm.
Tôi cũng muốn biết về quá khứ
của Nam, nhưng đầu anh lúc này đối với chuyện khi xưa hầu như chẳng còn lại gì.
Tôi hỏi về lúc anh bị thương khi giao chiến với sơn tặc, sau đó làm sao về được
nhà anh cũng trả lời qua quýt. Tôi nghĩ anh không muốn nhắc đến những chuyện đó
nên cũng không dò hỏi nữa.
Cho đến khi về đến nhà, tôi nằm
trên giường thì nước mắt lại được dịp trào ra. Tôi cố không suy nghĩ đến việc
Nam sẽ ra đi nhưng phát hiện bản thân mình hoàn toàn không thể. Cứ thế tôi khóc
ướt cả gối chăn.
Còn năm ngày nữa là về lại Hải
Đông, tôi cứ nhốt mình ở trong phòng. Đáng lẽ lúc này tôi định sẽ toàn tâm toàn
ý ở bên Nhược Lan nhưng cuối cùng tôi có dự định khác. Tôi âm thầm đi ra chợ chọn
khúc vải tốt nhất và bắt đầu may áo cho Nam. Lúc trước anh giữ lại chiếc áo tôi
vốn tặng cho Cát, nhưng áo kia nào vừa với anh đâu. Ít nhất tôi muốn có thể vì
anh mà làm chuyện gì đó để không còn tâm trí nghĩ đến chuyện không may.
Trước ngày trở về Châu Lạng
tôi gặp riêng anh. Nhận chiếc áo từ tay tôi anh vô cùng bất ngờ.
“Lúc anh bị thương chưa kịp về
nhà Xuân Mai có dọn phòng anh. Lúc đó tôi mới phát hiện anh giữ chiếc áo tôi
may cho Cát. Khi anh về tôi cũng không đưa nó lại cho anh vì đó không phải thứ
dành cho anh. Lần này tôi thức suốt mấy hôm, cố gắng may cho anh, hy vọng anh
không chê tôi vụng về.”
Nam cầm chiếc áo ướm thử lên
người, mặt mày có vẻ tươi tỉnh hơn: “Không vụng. Cô may rất đẹp, rất vừa.”
Nam định mặc thử áo nhưng có lẽ
vô tình động vào vết thương chưa lành nên kêu lên một tiếng. Tôi cầm lấy áo, nhẹ
nhàng nói với anh: “Để tôi giúp anh.”
Nam không từ chối đề nghị của
tôi. Tôi giúp anh cởi áo cũ đi và khoác chiếc áo mới lên người. Áo có hơi rộng
hơn so với anh một chút nhưng anh vẫn vui vẻ: “Thật sự rất vừa.”
Tôi phì cười: “Hôm nay anh biết
nói dối.”
Nam nhìn xa xăm rồi buông lời
với tôi: “Nếu tôi có vợ, thì có lẽ cô ấy cũng sẽ may áo và mặc giúp tôi như thế
này.”
Tôi nghe tim mình đập mạnh. Lần
cuối cùng tôi nhớ mình có cảm giác này là lúc ở Diễn Châu khi Nhật Trung chuẩn
bị hôn lên môi tôi. Từ lúc ấy đến nay tôi bình thản nhìn cuộc sống mình tiếp diễn,
đã nghĩ vốn không còn hy vọng gì vào thứ gọi là tình yêu một lần nào nữa. Không
hiểu sao hôm nay chỉ vì một câu nói của Nam mà tôi thấy lòng dạ rối bời, tâm trạng
không yên.
Chẳng lẽ tôi đã dành cho anh
loại tình cảm đó?
Ông trời quả thật khéo trêu
đùa, tại sao luôn đẩy tôi vào những tình huống lực bất tòng tâm như thế này.
Trước đây là Nhật Trung, bây giờ lại là Nam, tôi vỗn dĩ không thể đến được với
ai, tại sao cứ muốn tôi phải rung động với họ. Yêu Nam rồi, làm sao tôi có thể
chấp nhận sự thật sắp phải chia ly vĩnh viễn cùng anh?....
Nhận xét
Đăng nhận xét