[Cổ đại] Trần Chân - Chương 18
Chương
18: Vĩnh viễn không bước vào phòng anh!
Đúng vào lúc tôi nghĩ rằng cuộc
sống của tôi sẽ êm ả trôi qua như thế thì cơn bão táp mới thật sự bắt đầu.
Từ lúc thêm Bảo Trân, Cát phân
phó luôn việc giặt giũ quần áo và dọn dẹp phòng anh cho cô ấy, còn người đảm
đương trước đây là Xuân Mai thì giờ này anh cho hầu hạ tôi. Hôm đó, sau khi
quét dọn phòng Cát xong, Bảo Trân chạy đến tìm tôi, gương mặt không giấu nổi sự
hoảng hốt.
“Mợ ba ơi, có việc này, nếu mợ
không giúp em, em cũng không biết làm sao đây.”
Tôi thấy cô ấy rưng rưng như sắp
khóc nên mủi lòng, dò hỏi: “Chị bình tĩnh đi. Chuyện gì cũng còn cách giải quyết,
chị nói cho tôi nghe thử xem.”
Bảo Trân hai tay đan vào nhau
đầy luống cuống: “Hôm nay em dọn dẹp lại tủ quần áo cho cậu Cát, không biết vô
tình làm sao có một chiếc hộp rơi ra, bên trong toàn thư là thư.”
Việc Bảo Trân nói cũng khiến
tôi giật mình. Chiếc hộp thư mà cô ấy nhắc đến không phải là hộp thư của Cát viết
cho Tú Bình hay sao. Tôi nhớ Cát đã cô tình để sâu trong tủ, nếu không cố ý xốc
lên, sẽ không thể nào phát hiện. Không biết Bảo Trân làm gì mà đến mức hộp thư ấy
rơi ra. Tôi lo lắng hỏi: “Rơi ra thì chị sắp xếp trả mọi thứ về lại chỗ cũ, việc
gì phải sợ hãi như vậy?”
Bảo Trân nhìn tôi, lưỡng lự một
chút rồi nói: “Dạ em biết việc đó…nhưng chiếc hộp ấy…vỡ rồi!”
Tôi nghe mà cũng hoảng hốt
không kém. Giả dụ đây là thư từ bình thường của Cát, hoặc dã thư mật của anh mà
không liên quan đến Tú Bình thì cùng lắm tôi chỉ cần nói với Cát là trong lúc Bảo
Trân dọn dẹp nên sơ ý làm rơi ra. Còn đằng này mọi thứ lại liên quan đến Tú
Bình, nếu tôi giả vờ không biết để một mình Bảo Trân thú nhận với Cát, chắc hẳn
anh sẽ nổi giận và trách phạt cô ấy. Những gì liên quan đến Tú Bình, Cát nâng
niu không khác nào báu vật, phen này tôi không giúp, Bảo Trân có thể cũng không
xong thật.
Xuân Mai lại có chuyện hôm nay
nên tôi không thể hỏi chị ấy giúp đỡ. Nhìn chiếc hộp bị vỡ đôi trên tay của Bảo
Trân, tôi thở dài: “Tranh thủ lúc Cát chưa về, chị cầm nó chạy ra ngoài tiệm mộc,
kêu họ sửa lại gấp. Cố gắng sửa sao cho càng ít sơ hở càng tốt, rồi đem về đây
cho tôi. Ngoài ra kêu tiệm mộc làm một cái y hệt như chiếc này, xong càng sớm
càng tốt để chúng tat hay thế.”
Bảo Trân vâng lệnh, cầm chiếc
hộp ấy chạy ù ra tiệm. Chưa đầy hai canh giờ sau đã đem hộp trở về. Phần bị vỡ
đã được hàn lại, nếu không nhìn kĩ cũng sẽ không phát hiện ra. Tôi cho tất cả
thư vào rồi đưa hộp cho Bảo Trân: ‘Chị trả nó về chỗ cũ đi. Cố gắng để đúng vị
trí ban đầu, không cho anh Cát biết được.”
Bảo Trân cầm lấy chiếc hộp, nấn
ná một lúc rồi nói thật với tôi: “Mợ ơi, nhưng thật là em không biết chính xác
nó từ đâu rơi ra. Bây giờ để lại chỗ cũ cũng không biết là chỗ nào.”
Tôi thở dài nhìn Bảo Trân,
không nghĩ là chị lại có thể bất cẩn đến như vậy. Không còn cách nào khác, tôi
ôm hộp đến phòng Cát, hy vọng mọi thứ vẫn được sắp xếp như lần trước tôi thấy để
có thể dễ dàng trả về vị trí ban đầu. Tôi kêu Bảo Trân đứng chờ ngoài cửa, còn
tôi thì vào trong, tiến đến tủ quần áo, nhẹ nhàng mở ra.
Nhưng mọi thứ không như tôi
nghĩ, tất cả đồ đạc đều đã được thay đổi trật tự. Tôi nhìn tới nhìn lui vẫn
không đoán ra Cát sẽ để chiếc hộp này ở chỗ nào. Ngẫm nghĩ một lúc tôi chợt nhớ
ra Cát rất quí chiếc áo mặc hôm hẹn hò với Tú Bình, nếu chiếc áo đó nằm ở đâu,
chắc chắn hộp thư sẽ nằm vị trí ấy. Tôi nhìn hết các ngăn tủ trong tầm mắt
mình, vẫn không thấy chiếc áo ấy. Chỉ còn ngăn trên cùng, tôi lại thấp người
không thể với tới, nên đành phải bắc một chiếc ghế đến gần để tiện quan sát.
Không ngờ chiếc áo tôi tìm nằm trên ngăn trên cùng thật.
Tôi vội vã trèo xuống ghế, tiến
lại bàn để cầm hộp thư.
Bên ngoài bỗng có tiếng Bảo
Trân vang lên: “Cậu Cát hôm nay về sớm vậy? Để em đi pha nước cho cậu rửa mặt.”
Bảo Trân cố tình nói to nên
tôi có thể nghe rõ, còn Cát trả lời gì đó với thanh âm trầm thấp nên tôi không
biết được anh có vô phòng hay không. Tôi vội vàng đem đặt hộp thư lên trên rồi
tay nhấc chiếc ghế trả lại bàn. Đúng lúc này thì cửa phòng bật mở. Cát nhìn thấy
tôi, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó nhìn thấy chiếc ghế tôi cầm, gương mặt
không có vẻ gì là vui vẻ: “Tại sao cô lại ở đây?”
Tôi không nghĩ hôm nay Cát về
nhà sớm như vậy nên cũng không ngờ được rằng anh sẽ phát hiện việc này để tìm
lí do thoái thác. Bởi thế cho đến lúc này, nhìn thấy gương mặt anh đang từ từ đỏ
lên, tôi lại càng luống cuống: “Em..chỉ muốn dọn dẹp một chút thôi.”
Cát chau đôi mày lại như muốn
cho chúng đụng vào nhau, gằng hỏi lại tôi: “Trước giờ cô chưa bao giờ bước chân
vào phòng tôi, nói chi tới việc dọn dẹp. Trả lời thật đi, cô vào đây để làm
gì?”
Tôi mơ hồ nhìn mọi thứ xung
quanh, mắt vô tình đưa đến cánh cửa tủ quần áo trên cùng. Mặc dù tôi chỉ liếc
sơ qua thôi nhưng mọi hành động cũng nhanh chóng thu vào mắt Cát. Anh tiến lại
chỗ tủ, thô lỗ mở ra rồi quan sát. Có lẽ mọi sự thay đổi ở đây anh cũng đã nhận
ra. Anh đưa tay lấy hộp thư, vết nứt được hàn lại khéo léo cũng không qua được
đôi mắt tinh tường của anh.
Cát nắm bàn tay còn lại thành
hình nắm đấm, hỏi tôi bằng một giọng chậm rãi nhất: “Cô lén đọc thư của tôi?”
Tôi nhìn thấy anh lần đầu giận
dữ như vậy, không khỏi cảm thấy sợ hãi, lùi ra sau vài bước, xua tay: “Em không
cố ý. Em…không có.”
Cát cầm một phong thư lên, đưa
đến trước mặt tôi: “Bức thư này mới gửi đến ngày hôm qua, đến cả tôi còn chưa đọc.
Vậy mà bây giờ nó đã bị xé ra, nếu không là cô thì là ai có cái gan này?”
Cát
thì đang dần mất bình tĩnh trong khi sau lưng anh, Bảo Trân sợ đến mức mặt
không còn giọt máu. Tôi biết nếu bây giờ có giải thích với Cát thế nào thì anh
cũng sẽ không chấp nhận được, biết đâu Trân còn bị anh xử phạt. Đến cả tôi danh
nghĩa là vợ mà động đến thư từ của anh, anh còn không nể mặt thì Bảo Trân có là
gì. Nhưng tôi chưa kịp lên tiếng thì Bảo Trân đã vội vàng quỳ xuống, nước mắt
rưng rưng: "Thưa cậu, là lỗi của em. Em trong lúc quét dọn vô tình làm rơi
chiếc hộp ấy. Mợ chỉ giúp em để nó lại chỗ cũ thôi ạ. Hoàn toàn không liên quan
gì đến mợ."
Cát
nghe Trân nói xong, quay qua hỏi tôi: "Cô ấy nói có đúng không?"
Tôi
hết nhìn Cát rồi nhìn đến Bảo Trân. Cô ấy khẽ gật đầu ra hiệu cho tôi, thấy vậy
tôi đành gật đầu với Cát: "Trân nói đúng."
Thật
tôi cũng không ngờ lời tôi nói lại có thể khiến Cát tức giận đến như vậy. Anh đấm
một cú thật mạnh xuống bàn, bình ly vì một lực lớn va chạm nên tưng lên, va vào
nhau kêu leng keng. Cát lắc đầu nhìn tôi: "Tôi không ngờ cô như vậy. Đã
lén đọc thư của tôi còn cố tình vu khống cho người khác. Cô thật làm tôi thất vọng
Chân à!"
Chính
bản thân tôi còn cảm thấy mọi chuyện chẳng ra làm sao. Rõ ràng đang yên đang
lành lại thành ra tôi như tội nhân. Tôi biết Cát trước nay vẫn canh cánh chuyện
Tú Bình, nhưng chúng tôi sống cùng nhau lâu như vậy, ít nhiều anh cũng hiểu
tính tôi. Nhưng giờ tôi mới biết, anh chưa từng tin tưởng tôi, dù chỉ một lần!
Đã
vậy tôi cũng không cố thanh minh làm gì, nhiều khi chỉ như dã tràng se cát. Tôi
nhìn anh, ngẩng mặt nói: "Nếu anh không không làm gì đáng hổ thẹn, sao lại
sợ hãi người khác biết chuyện anh làm?"
Cát
nắm lấy cánh tay tôi, gằng giọng hỏi: "Làm sao cô biết tôi để thư ở
đâu?"
Lực anh truyền đến làm tay tôi đau nhói, nhưng tôi vẫn nhịn đau trả lời: "Giấy không gói được lửa. Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Muốn người khác không biết, trừ khi mình đừng làm!"
Cát
nghe tôi nói, không phản ứng gì nữa, chỉ từ từ buông tay tôi ra. Tôi thấy con
ngươi anh long lên sòng sọc. Anh chỉ tay ra phía cửa, nói như ra lệnh: "Ra
khỏi phòng tôi. Từ đây về sau còn bước chân cô phòng tôi nửa bước, tôi đánh gãy
chân cô."
Tôi nhớ lần vì chịu đòn thay cho Nùng Trí Cao mà tôi hứng phải một chưởng từ Cát. Cảm giác lúc đó của tôi rất đau, nhưng cũng không thể so với lúc này. Lời nói của Cát, dù không mang theo gươm đao, nhưng lại đâm thẳng vào người tôi, đầy tê tái. Tôi biết anh không nói đùa, tôi cũng sẽ không xem đây là lời nói đùa. Tôi - Trần Chân - sẽ không bao giờ bước Chân vào phòng Cát một lần nào nữa, nếu sai phạm lời thề, vĩnh viễn không bao giờ có được hạnh phúc!
*
* *
* *
Hoàng
phệ từ lúc Nhược Lan mang thai phần lớn đều giao việc đi buôn cho người khác đảm
trách, còn bản thân ông thì chăm chỉ ở nhà để chắm sóc vợ con. Nhược Lan mang
thai trở nêb trái tính trái nết, ăn gì cũng không vừa miệng, người hầu trong
nhà cũng phải đau đầu. Hoàng phệ thấy vậy, bất chấp mọi người bàn tán, xuống bếp
nấu ăn cho vợ. Ngược lại Nhược Lan lại cảm thấy ăn rất ngon, dạo gần đây béo
lên trong thấy. Tôi nhờ đó mới được thưởng thức tay nghề của ông, còn ngon hơn
cả những quán ăn nổi tiếng tại Châu Lạng này. Tôi vui vẻ gấp miếng thịt ếch cho
vào miệng, khen lấy khen để: "Tôi nói ông nha Hoàng phệ, sau này ông đổi
qua mở quán ăn, tôi sẽ trở thành khách ruột của ông không chừng."
Hoàng
phệ cũng gắp đùi ếch thật to cho Nhược Lan rồi quay sang trả treo với tôi:
"Cô định cả đời này không nấu nướng gì cho cậu ba à? Làm vợ mà không lo nội
trợ cho chồng, muốn để người khác thay coi đảm trách à?"
Tôi
nuốt hết cơm, phản bác lời ông: "Đàn ông các ông ai lại không năm thê bảy
thiếp. Nếu tôi vì sợ hãi chuyện đó thì cũng không đi lấy chồng làm gì."
Nhược
Lan nghe tôi nói, quay sang Hoàng phệ nghiến răng: "Ông định cưới bao
nhiêu thiếp đây?"
Hoàng
phệ xoa xoa bụng Nhược Lan, cười hề hề: "Cha của con có mẹ con rồi, cần gì
tỳ thiếp, đúng không?"
Nhược
Lan đánh tay Hoàng phệ một cái rõ đau, lèm bèm: "Ông mà mèo mỡ léng phéng,
tôi ôm con bỏ đi, để mặc mấy người muốn làm gì thì làm."
Nhược
Lan tỏ vẻ giận dỗi còn Hoàng phệ thì tìm cách dỗ dành. Bữa cơm trưa trôi qua
vui vẻ. Tôi nhìn Nhược Lan, cố không nghĩ đến Cát nhưng vẫn thấy tủi thân. Từ
lúc gả chi anh đến giờ, chúng tôi chưa có bữa cơm nào đầm ấm như thế, chưa kể dạo
gần đây cũng rất ít khi ngồi ăn cơm cùng nhau. Nhược Lan thấy tôi thoáng buồn,
nắm lấy tay tôi an ủi. Tôi mỉm cười, muốn nói với chị là tôi ổn, không phải lo
cho tôi.
Cơm
chưa xong người hầu nhà tôi chạy đến, thông báo Cát đang tìm tôi có việc gấp.
Tôi từ biệt vợ chồng Nhược Lan, trên đường về thầm nghĩ: "Lại có chuyện
không hay rồi đây."
Tôi
về đến nơi đã thấy Xuân Mai quỳ ở sân. Nắng trưa chiếu thẳng lên đầu nhưng chị ấy
không có vẻ gì la né tránh. Tôi chạy đến chỗ Xuân Mai, khẩn trương hỏi:
"Có chuyện gì?"
Xuân
Mai nhìn tôi lắc đầu. Tên Mười bên cạnh réo tôi: "Mợ ơi cậu đang đợi. Mợ
vào nhanh đi."
Trước
khi tôi đi, Xuân Mai nắm lấy tay tôi thủ thỉ: "Mợ, tuyệt đối phải bình
tĩnh...và cẩn trọng.”
Tên
Mười dắt tôi đi đến một phòng ở dãy phía tây. Dãy phòng này có ba phòng trống,
để dành tiếp đón khách ở lại ở đêm. Nhưng tôi và Cát đó giờ làm gì có khách chứ
nói chi ở lại. Tiểu Mẫn từ trong phòng bước ra, trên tay còn cầm chiếc khay,
trên khay có một chén thuốc đã uống cạn. Đáy chén còn đọng lại lớp cặn đen xì
lì, mùi thuốc xộc ngang qua tôi voi cùng khó ngửi. Tiểu Mẫn lướt ngang tôi, cúi
đầu chào. Tôi vịn cô ấy lại, hỏi: "Ai trong đó?"
Tiểu
Mẫn nhỏ giọng như sợ người khác nghe thấy: "Thưa mợ, là Bảo Trân."
Tôi
mơ hồ không hiểu tại sao mới qua mấy ngày mà cô ấy từ phòng Xuân Mai chuyển đến
phòng dành cho khách, đã vậy còn uống thuốc. Chẳng lẽ cô ta bị bệnh?
Tôi
đến cửa, gõ nhẹ: “Là em đây.”
Bên
trong, giọng của Cát đều đều vang lên, không chứa đựng một chút nào cảm xúc:
“Vào đi!”
Nhận xét
Đăng nhận xét