[Cổ đại] Trần Chân - Chương 17
Chương
17: Vũ Bảo Trân
Nghe tiếng xe ngựa dừng
ngoài cổng, tôi đoán là Cát về nên ngưng hết mọi công việc để ra ngoài đón anh.
Người lơ xe xuống trước tiên, gật đầu chào tôi rồi vội vã mở cửa xe cho Cát.
Cát bước xuống xe một cách dứt khoát, nhìn anh, tôi nghĩ nếu tôi không biết anh
yêu Tú Bình, nếu trong lòng tôi không có hình bóng của Nhật Trung thì biết đâu
tôi sẽ một lòng một dạ dành hết tình cảm cho anh. Tôi tiến lại gần anh, mỉm cười
vui vẻ: “Anh về rồi. Đi đường có mệt lắm không?”
Chúng tôi cứ sống với nhau một
thời gian thì sẽ thân thiết hơn một bước. Nhưng chỉ cần xa nhau vài ngày thì lập
tức sự khách sáo lại dài ra thêm một dặm.
Anh nhìn tôi với vẻ hơi xa lạ, trả lời đầy khách khí: “Cũng không mệt lắm.”
“Vậy vào nhà ngồi nghỉ đi,
em chuẩn bị nước cho anh tắm.”
Tôi xoay lưng định bước đi
nhưng phát hiện Cát không đi theo sau mình. Vừa quay người lại định bụng hỏi
anh còn chuyện gì thì thấy anh đứng nơi cửa xe ngựa, một tay vén màn, một tay để
dành nâng một bàn tay trắng noãn khác đang từ từ bước xuống xe. Trong ánh nắng
vàng vọt của chiều mùa hè, làn da trắng như tuyết của cô gái kia như làm mát dịu
lòng người, bộ quần áo bạc màu chẳng thể vùi lấp được hết khí chất ngọt ngào tỏa
ra từ người cô ta. Cô ấy mỉm cười dịu dàng với Cát rồi nhanh chóng tỏ ra sợ hãi
khi bắt gặp tôi, thu người lại đứng sau lưng Cát, e ấp như một cô mèo con. Cát
nói với cô ấy, nhẹ nhàng như thể chỉ cần lớn giọng một chút cô ấy sẽ hoảng sợ
và tan biến: “Đừng lo. Đây là Trần Chân.” Rồi quay sang tôi thờ ơ nói: “Còn đây
là Vũ Bảo Trân, từ đây cô ấy sẽ ở nhà chúng ta. Cô sắp xếp cho cô ấy nhé!”
Lúc này đây cô gái tên Vũ Bảo
Trân ấy mới nhẹ nhàng bước ra, tiến đến trước mặt tôi, mỉm cười: “Chào em. Xin
lỗi vì đã làm phiền.”
Bảo Trân đi theo Xuân Mai rửa
mặt được một lúc lâu, Cát vẫn chưa có ý định quay về phòng anh mà vẫn ngồi lại
nhà khách. Tôi hỏi anh có muốn dùng ít trà cho tỉnh táo sau chuyến đi dài hay
không thì anh lại lắc đầu. Anh ngồi trên ghế, chẳng nói năng gì cả nên tôi đành
phải mở lời hỏi về Bảo Trân: “Bảo Trân là khách của anh sao? Trước nay em chưa
từng nghe anh nhắc tới chị ấy.”
Cát nghe tôi hỏi nên cũng bớt
vẻ thờ ơ hơn. Anh từ tốn trả lời: “Trên đường đi tôi tình cơ gặp cô ấy. Cha cổ
thua cờ bạc nên định đem bán con cho lầu xanh. Tôi thấy tội nên giúp đỡ một ít
bạc, nào ngờ cô ấy nhất quyết theo tôi về đây, hy vọng có thể trở thành người hầu
để trả ơn. Tôi không còn cách nào khác nên đành để cô ấy đi theo.”
Tôi nghe Cát kể cũng thấy Bảo
Trân có phần đáng thương. Lúc cô ấy mới bước xuống xe tôi cũng đã để ý thấy gia
cảnh cũng không thật sự khá giả, chỉ là không ngờ lại tội đến như vậy. Tôi nhìn
diện mạo của cô ấy, nếu để ở lại đây làm kẻ hầu người hạ, kể ra cũng thiệt
thòi. Nhưng nếu tôi đối đãi như một người khách, không biết có làm cô ấy tủi
thân hay không. Tôi chỉ còn cách hỏi thẳng Cát: “Vậy em nên sắp xếp cho cô ấy
như thế nào đây?”
Cát nhìn qua tôi một lượt rồi
đề nghị: “Chẳng phải trước nay Nhược Lan luôn hầu hạ cô sao. Giờ cô ấy đi lấy
chồng rồi, bên cạnh cô cũng thiếu đi một người. Hay là để Bảo Trân ở lại, thay
chỗ cho Nhược Lan, cô thấy thế nào?”
“Em thấy như vậy cũng không
hay lắm” Tôi nói “Dù gì Bảo Trân cũng mang ân tình của anh, đã cất công theo
anh về đây, giờ lại trở thành hầu gái của em, em chỉ sợ cô ấy tủi thân thôi. Huống
hồ Xuân Mai giờ đây cũng khác gì Nhược Lan, chăm sóc em rất chu đáo, nếu đột ngột
thay người, em sợ làm Xuân Mai không vui.”
Cát ngẫm nghĩ đôi chút về lời
nói của tôi, sau đó gật gù: “Cô nói cũng có lí. Thôi vậy cho cô ấy lo chuyện
trong bếp đi. Lúc ở Thăng Long cô ấy cũng có nấu qua vài món cho tôi ăn, tôi thấy
tay nghề cũng khá. Nhà ở đây không đông đúc như trong Hải Đông, có thêm một người
giúp đỡ cũng tốt.”
Cát đã lên tiếng như thế tôi
cũng không bàn ra nữa. Tôi đem những gì Cát nói thuật lại cho Xuân Mai nghe để
chị ấy tiện bề sắp xếp chỗ ở cũng như công việc cho Bảo Trân. Tối đó sau khi tắm
rửa sạch sẽ, Bảo Trân đến phòng nhằm xin lỗi và cảm ơn tôi. Xin lỗi vì khi chiều
không biết tôi là vợ của Cát nên thái độ có phần bất kính, còn cảm ơn là vì tôi
chấp nhận để cô ấy ở lại. Tôi nhìn Bảo Trân thay bộ đồ của Xuân Mai, dù không
phải loại vải thượng hạng nhưng cũng khá hơn bộ mặc khi chiều. Có thể nói ở Bảo
Trân có một nét đẹp mộc mạc mà người khác ngắm hoài không chán. Cô ấy sau khi
biết tôi là vợ của Cát nên cũng tỏ ra e dè hơn. Tôi tự hỏi nếu như khi chiều
Xuân Mai không đính chính lại, thì trong suy nghĩ của Bảo Trân, tôi là gì?
Còn về phần tay nghề làm bếp
của Bảo Trân thì không cần đợi lâu tôi cũng được kiểm chứng. Sáng hôm sau Trân
thức dậy thật sớm, quét sân sạch sẽ rồi vào bếp nấu bữa sáng cho chúng tôi. Vị
cô nấu có mặn hơn so với Xuân Mai một chút, nhưng nói chung cũng rất dễ nuốt.
Tôi không ngần ngại mở miệng khen: “Tối qua tôi có nghe anh Cát nhắc đến khả
năng bếp núc của chị Trân, hôm nay ăn thử quả thật rất ngon.”
Bảo Trân được khen hai mắt
long lanh lên nhìn tôi: “Thật sao mợ ba? Cậu Cát có khen em nấu ăn ngon sao? Vậy
mà lúc ở Thăng Long cậu không nói gì, em còn tưởng những món em nấu không vừa
miệng cậu.”
Tôi nhìn sang Cát, thấy anh
vẫn cắm cúi ăn như không để ý đến những gì Bảo Trân nói. Tôi chắc anh đang ngại
khi tôi công khai chuyện anh khen Bảo Trân trước mặt cô ấy nên mỉm cười: “Chị cứ
tin vào khả năng của chị là được rồi. Sau này chuyện cơm nước trong nhà, chị
giúp Xuân Mai nhé!”
Bảo Trân nghe tôi nói, miệng
tủm tỉm cười. Miệng Trân không to không nhỏ, khi cười mỉm tạo thành đường cong
của trăng non, khả ái vô cùng. Tôi nghĩ đến cha Trân, có một cô con gái xinh đẹp
như thế, đáng lẽ phải gả vào gia đình tử tế mới phải, cớ sao lại nhẫn tâm đem
bán con cho lầu xanh vì cờ bạc. Trước nay tôi không chứng kiến nhiều cảnh tình
tương tự như vậy, không thể nghĩ được phận làm cha mẹ lại có thể đối xử như thế
với con mình. Đến cả hổ dữ cũng không nở ăn thịt con, vậy mà…
Bữa sáng xong xuôi Cát lập tức
ra ruộng bông. Anh vắng mặt tại Châu Lạng này cũng hơn mười ngày, trong lòng
luôn lo lắng cho mùa vụ thứ hai này. Bảo Trân nhanh nhảu đem hết chén bát đi rửa
rồi lo chuẩn bị cho bữa trưa. Tôi thấy chị ấy tất bật như vậy, không khỏi cảm
thấy chạnh lòng nên nói: “Công việc ở nhà rất nhiều, làm hoài cũng không hết
nên chị cũng không cần phải hối hả vậy đâu. Cứ từ từ mà làm, mệt thì nghĩ ngơi
một lúc. Nhà ở đây hiện tại chỉ có anh Cát và tôi, cũng không có quy định khắt
khe lắm đâu.”
Bảo Trân nghe tôi nói vâng
vâng dạ dạ nhưng tay chân vẫn thoăn thoắt. Nhìn theo chị ấy tôi chỉ biết lắc đầu.
Thôi thì cô ấy cũng mới đến đây chưa đầy một ngày, có chút xông xáo cũng là điều
dễ hiểu. Sau này khi đã quen nề nếp, tự khắc sẽ sắp xếp lại công việc của mình
cho hợp lí. Dù gì đối với gia nhân thì chỉ cần Xuân Mai lo lắng thì tôi cũng
yên tâm. Tôi bảo Xuân Mai lấy cho tôi áo khoác rồi nói: “Tôi đi thăm Nhược Lan,
chắc sẽ dùng cơm bên nhà chị ấy luôn. Hôm nay chị không cần chuẩn bị cơm trưa
cho tôi, chỉ cần nấu mấy món anh Cát thích rồi đem ra ruộng bông cho anh ấy
nhé.”
Xuân Mai hỏi tôi có muốn chị
ấy cùng đi hay không, dù gì bây giờ có thêm Bảo Trân thì chị ấy cũng xem như bớt
một phần công việc. Nhưng chị ấy cùng tôi sang nhà Nhược Lan thì chúng tôi sao
có thể nói chuyện tự nhiên nên từ chối: “Không cần đâu. Chị ở nhà, xem Bảo Trân
có gì chưa hiểu thì chỉ dẫn chị ấy.”
Xuân Mai thấy tôi không có vẻ
gì là cần chị ấy đi chung nên cũng không nhiều lời nữa. Dù chị trước mặt tôi
chưa bao giờ tỏ ra thân thiện, sau lưng tôi thì âm thầm nhận thư giúp Cát,
nhưng ở phương diện nhìn sắc mặt chủ nhân mà liệu thì tôi rất hài lòng về chị ấy.
Nói gì thì nói, một mình đi sang nhà Nhược Lan, dù tôi đã khá quen, nhưng đôi
lúc vẫn cảm thấy buồn!
Tôi đem chuyện Bảo Trân được
anh Cát mang về nhà kể cho Nhược Lan nghe. Chị ấy nghe xong, cũng không bàn luận
gì. Còn về chuyện thư từ của anh Cát, tôi cũng không dám nhắc đến, sợ Nhược Lan
vì lo lắng cho tôi mà ảnh hưởng đến sức khỏe. Cho đến khi mặt trời xuống núi,
tôi chuẩn bị ra về, Nhược Lan mới nói với tôi: “Tôi tớ trong nhà, đẹp quá cũng
không hẳn là một chuyện tốt. Đành rằng cậu Cát không có vẻ gì là mặn mà với
chuyện nữ sắc nhưng khó tránh khỏi việc lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Cô vẫn
nên để ý kĩ người mới này. Nếu tâm tư cô ta sạch thì tốt, còn bằng ngược lại,
giải quyết trước khi mọi chuyện đi quá xa, cô nhé!”
Tôi bật cười, thầm trách Nhược
Lan lo quá xa. Anh Cát nội cái việc yêu Tú Bình đã xem như moi hết ruột gan ra
rồi, làm sao còn thời gian cho cô gái khác chứ. Còn bản thân tôi, vẫn luôn dò
la tin tức nơi trời tây, hy vọng ai đó bình an trong trận chiến với Ai Lao thì
làm sao còn tâm tư để xem nữ nhân khác có dòm ngó đến Cát hay không. Mọi chuyện
đến thì cứ đến thôi.
Nhưng những gì Nhược Lan lo
cũng không hẳn là không có khả năng. Chiều hôm đó khi tôi trở về nhà thì không
thấy Bảo Trân đâu, hỏi ra mới biết cô ấy đem cơm ra ruộng cho Cát từ trưa. Cho
đến khi Cát từ ngoài ấy về, cô ấy mới đi theo phía sau. Xuân Mai chỉ mới nói Bảo
Trân vài câu, Cát đã bênh vực: “Ngoài kia có chút chuyện cần người nên tôi kêu
cô ấy ở lại. Cô cũng đừng nên hà khắc quá, dù gì cô ấy cũng mới đến nhà chúng
ta.”
Xuân Mai im lặng rồi làm tiếp
việc của mình. Bảo Trân hôm đó bị Xuân Mai giáo huấn cũng xem như biết điều. Những
ngày sau đó cô ấy đem cơm trưa ra cho Cát và tôi, sau khi ăn xong liền lập tức
thu dọn chén bát ra về chứ không nấn ná ở lại. Tính ra Bảo Trân cũng rất hiểu
phép tắc, tôi cũng nhanh chóng quên đi lời căn dặn của Nhược Lan.
*
* *
* *
Tháng tư thời tiết càng nóng
gay gắt hơn. Mỗi buổi trưa ra ruộng là hầu như mồ hôi trên người tuông ra như tắm.
Tôi từ nhỏ lại bị dị ứng với nắng nóng, hễ mồ hôi ra nhiều mà không lập tức lau
khô thì trước sau gì cũng bị dị ứng, nổi rôm sảy đầy người. Năm ngoái còn ở Hải
Đông, trời nóng một chút Nhược Lan đã chuẩn bị nước mát cho tôi lau người, hoặc
ở bên cạnh quạt suốt ngày. Năm nay tôi đón nắng ở Châu Lạng, đâu thể quan tâm bản
thân mình kĩ càng như khi xưa, thế là mấy đốm đỏ cũng bắt đầu xuất hiện trên cơ
thể.
Một bữa trưa đang ngồi ăn
cơm cùng Cát trong chòi ở ruộng bông, tôi khó chịu xăn tay áo lên cao một chút,
không ngờ những đốm đỏ kia vô tình lọt vào mắt anh.
“Cô bị gì vậy?”
Nghe anh hỏi, tôi vẫn chậm
rãi ăn cơm, ung dung trả lời: “Trời nóng quá nên em nổi sảy. Đó giờ đều bị như
vậy rồi, không có gì nghiêm trọng hết.”
Cát không tin những gì tôi nói,
đột ngột để bát cơm xuống, cằm lấy tay tôi rồi tỉ mỉ quan sát: “Nổi ở tay thôi
sao? Còn trong người thì thế nào?”
Tôi mấy hôm nay cũng nghe
lưng mình hơi ngứa, nhưng đâu thể nào quay đầu nhìn phía sau nên cũng không biết
chính xác lưng có nổi nhiều hay không nên chỉ đành nhìn anh cười trừ. Cát thấy
tôi cười, chỉ thở dài một hơi: “Mai mốt đừng ra ruộng nữa!”
Tôi nghe Cát nói mà thiếu
chút nữa nhảy dựng lên: “Làm sao được. Em ở đây chỉ có hai nơi để đi, nhà Nhược
Lan và ruộng bông. Em cũng không thể ở suốt bên Nhược Lan, anh cấm em ra ruộng
chẳng khác nào bắt em ở nhà đến buồn chán chết mất?”
Cát ngẫm nghĩ đôi lúc rồi
nói tiếp: “Vậy thì ra buổi sáng một chút hoặc chiều gần tắt nắng ra một chút.
Đã biết bản thân bị dị ứng sao còn không chịu giữ.”
Tôi vẫn giảy nảy lên: “Ngày
dài đằng đẵng, em cứ ở nhà suốt như thế thì biết làm gì đây?”
Cát lúc này mới không quan
tâm tôi nữa, thờ ơ trả lời: “Không có chuyện gì làm thì ngủ một giấc cho khỏe.
Ai bắt cô phải cực nhọc bao giờ.”
“Người mà làm như heo không
bằng. Ăn xong rồi ngủ.” Tôi lầm bầm nhưng cũng đủ để Cát nghe. Anh trừng mắt
nhìn tôi. Tôi sợ quá cúi đầu và thật nhanh cho hết bát cơm để tránh anh nói này
nói nọ nữa. Vậy mà Cát vẫn không tha cho tôi, anh nói tiếp: “Ăn xong thì đi về
cùng với Bảo Trân đi.”
Rồi anh quay sang nói với Bảo
Trân: “Cô về nhà chuẩn bị nước nấu lá sả cho mợ ba tắm, biết không.”
Cho đến lúc tôi tắm xong tôi
vẫn không tin được việc mình bị cấm túc một cách đầy bất ngờ như thế. Tất cả là
tại cái cơ thể mẫn cảm này. Nếu tôi bình thường như mọi người, có phải tốt hơn
hay không.
Tôi mãi mê suy nghĩ đến mức
Bảo Trân nói gì đó tôi cũng không nghe rõ. Cho tới khi cô ấy chìa cây trâm ra
trước mặt tôi, khẽ hỏi: “Mợ ba, dùng cây trâm này có được không?”
Tôi nhìn cây trâm Bảo Trân
đang cầm, thoáng giật mình rồi nhanh chóng lấy lại cây trâm. Đây là cây trâm của
Nguyên phi, trước nay tôi không cho phép người khác tùy tiện đụng vào, lỡ có
chuyện gì xảy ra lại không hay. Tôi quay lại Bảo Trân, sợ cô ấy bị hành động của
tôi làm hoảng sợ nên nhẹ nhàng nói: “Mai mốt chị đừng đụng vào cây trâm ấy, có
biết không?”
Bảo Trân dạ một tiếng rồi
nhanh chóng lấy cây trâm khác cài lên tóc cho tôi. Suốt cả buổi hôm ấy cũng im
lặng không dám nói thêm điều gì. Tôi cũng vì buồn bực trong người nên cũng
không buồn giải thích nữa.
Tôi cầm cây trâm của Nguyên
phi lên, tỉ mỉ quan sát một lần nữa rồi thở dài. Đây quả thật là của nợ mà tôi
trot mang vào người. Muốn cài cũng không dám, muốn trả lại cũng không biết làm
sao để mở lời…
Nhận xét
Đăng nhận xét