[Dã sử Việt Nam] Trần Chân - Chương 1: Gặp gỡ
“Có
ánh trăng rọi qua cửa sổ
Thiếp
nhìn trăng – nâng chén rượu nồng
Sao
quân tử làm ngơ không biết
Khiến
lệ vương trên đôi má hồng
Quân
tử ơi, quân tử hỡi
Vai
anh còn nặng gánh chi đây?
Ngại
chi đôi lời bày tỏ
Thiếp
nguyện trao cả trái tim này.
Chẳng
trách mây trôi trăng ẩn nấp
Chỉ
hờn ai đó – đến bao giờ mới thấu cho đây?”
Ngày mồng ba tháng
giêng năm Thông Thụy thứ nhất(*), tôi chào đời.
Năm Thiên Cảm Thánh Vũ
thứ tư(**), cha tôi tổ chức lễ trưởng thành cho con gái.
Nhà họ Lý cậy bà mối
đến hỏi cưới đầu tiên, nhưng cha tôi từ chối. Những nhà sau đó, xa có, gần có,
cũng cậy bà mối đến, kết quả cũng chẳng khả quan hơn.
Tôi bắt đầu biết mơ
mộng về người chồng tương lai của mình. Anh ta cao hay thấp, mập hay ốm, chữ
nghĩa đầy mình hay mạnh mẽ chính trực. Mà nếu anh ấy vừa hay văn lại vừa giỏi
võ nữa thì càng hay.
Tôi bỗng liên tưởng
đến một người: anh kết nghĩa của tôi – Mai Xuân Phong.
Tôi biết anh ấy trong
một lần giả nam để cùng Tú Bình ra ngoài chơi. Lúc Tú Bình còn mải mê ngả giá
với người bán trang sức trên đường thì tôi đi lạc. Nếu không có Mai Xuân Phong
có lẽ tôi đã bị hai tên cướp đánh cho một trận tời bời vì cái tội “mặc đồ thì
đẹp đẽ lắm mà lại không có lấy một xu dính túi”. Anh ấy khiến hai tên cướp chạy
thục mạng, nhưng tay cũng bị thương một mảng rõ to.
Tú Bình tìm được tôi,
ban đầu còn cho rằng tôi bị Xuân Phong ức hiếp, định ra tay trừng trị. Cũng may
anh đỡ được và kịp giải thích nên mọi chuyện cũng xem như êm đẹp. Tú Bình lập
tức đưa tôi về nhà để tránh cha mẹ tôi biết chuyện lại mắng hết hai đứa. Bước
theo chị vài bước, tôi quay lại, định chào Phong, liền thấy anh cứ mãi mê nhìn
theo bóng lưng của Tú Bình…
Ngày mười bốn hằng
tháng cha mẹ tôi hay có thói quen đến quán ăn chay do bạn của cha làm chủ. Cả
hai người đều sùng đạo Phật nên nói chuyện với nhau cảm thấy rất hợp tính. Mấy
lần cha muốn tôi cùng đi, nhưng tôi chỉ thích ăn thịt, không thích ăn chay, bởi
thế nên trốn theo anh trai là Trần Tự Khải đến thư quán, vừa được ăn thịt
nướng, vừa nghe anh cùng bạn bè ngân nga thơ ca. May sao chị Tú Bình luôn đồng
ý đi cùng cha mẹ nên lâu dần cha cũng không buồn bắt ép tôi.
Tú Bình là chị họ tôi,
hơn tôi hai tuổi, nhà ở Diễn Hoa, cách nhà tôi một ngày đi bằng xe ngựa. Lúc
sinh Tú Bình, mẹ chị băng huyết nên qua đời. Chú tôi mở võ quán, trong nhà toàn
những thanh niên vai u thịt bắp, thô lỗ cứng rắn không tiện chăm sóc bé gái mới
chào đời nên chú gửi Tú Bình cho cha mẹ tôi chăm sóc. Đến năm Tú Bình mười hai
tuổi, sau bao năm chú năn nỉ, chị ấy mới quay về ở nhà mình. Nhưng dù quay trở
về nhà thì thời gian chị ở nhà tôi vẫn nhiều hơn ở nhà chị. Chị rất quý cha mẹ
tôi, gọi là cha mẹ, đi đâu cũng đi cùng. Trong khi tôi thì lại thích giả trai,
đi theo Tự Khải học chữ, nghe các anh ấy bàn luận thơ ca. Những ai không biết rõ,
còn nghĩ chị ấy mới chính là con gái của cha mẹ tôi.
Hôm nay là mười bốn
tháng giêng, theo thông lệ nhà tôi sẽ đến quán chay. Hôm đó Tự Khải cùng bạn bè
đi xa, không tiện đưa tôi theo cùng nên tôi quyết định đi theo cha mẹ. Mười năm
tôi mới đi một lần, nhưng không hiểu sao lại đúng ngay cái ngày Xuân Phong cũng
ngồi trong quán. Trông thấy anh ta từ xa, tim tôi giật thót. Hôm trước gặp anh
ta tôi là con trai, hôm nay lại mặc đồ nữ, không biết phải giải thích với anh
như thế nào. Tôi vội vã nói với mẹ rằng tôi đau bụng, phải đi tìm nhà xí. Mẹ
tôi không hiểu nỗi khổ của tôi, còn mắng yêu: “Con này, đúng là không hợp với
ăn chay niệm Phật!”
Tôi cùng hầu gái của
mình là Nhược Lan ghé vào một quán trà gần đó theo dõi tình hình. Lúc Tú Bình
cùng cha mẹ bước vào quán, có lẽ gặp Phong nhưng không tiện nói chuyện, chỉ gật
đầu chào. Cho đến khi chị ấy bước lên cầu thang, anh ấy vẫn cứ nhìn theo.
Nhược Lan tinh ý nhận
ra tôi đang nhìn người đàn ông lạ nên hỏi tôi: “Cô hai, đó là ai mà cô cứ chăm
chú theo dõi nãy giờ.”
Tôi thật thà kể lại
mọi chuyện cho Nhược Lan nghe. Nghe xong chị cả kinh, chỉ quan tâm mỗi việc hôm
trước tôi suýt bị đánh: “Sao cô không nói gì với em hết, rồi cô có sao không?”
Nhược Lan hỏi một câu
mà theo tôi là thừa thãi hết sức. Nếu hôm đó tôi có bị sao thì với con mắt tinh
tường chẳng lẽ chị ấy không nhìn ra. Tôi không buồn trả lời Nhược Lan, tiếp tục
nhìn về hướng anh Phong đang ngồi.
“Cô hai để ý cậu ấy
hả?” Nhược Lan lại hỏi. Tôi không biết “để ý” mà chị nhắc đến mang ý nghĩa gì,
chỉ là đối với người đàn ông đó tôi có chút tò mò.
“Nhưng theo em thấy có
lẽ cậu ấy có cảm tình với cô Bình!” Có lẽ sợ tôi buồn nên Nhược Lan còn cố gắng
nói thêm một câu nữa. Nhưng câu đó lại thức tỉnh tôi. Hèn gì hôm trước và cả
hôm nay tôi thấy anh Phong nhìn chị Bình với một ánh mắt rất lạ mà tôi không
thể giải thích đó là gì. Lần này may nhờ có Nhược Lan, rốt cuộc tôi cũng đã nắm
bắt được vấn đề.
Tôi quay qua hỏi Nhược
Lan: “Chị Lan nè, anh ấy nói rằng cha mẹ mất sớm, để lại cho anh ấy một thuyền
buôn nho nhỏ để làm ăn. Hoàn cảnh anh ấy như vậy, liệu chú ba có chịu gả
chị Bình cho ảnh không?”
Nhược Lan hớp ngụm
trà, lơ đãng trả lời tôi: “Ông ba có chịu gả cô Bình không là một chuyện; nhưng
trước hết, cô Bình có chấp nhận lấy cậu ấy không lại là một chuyện khác cô hai
à!”
Tôi một lần nữa lại bị
Nhược Lan thức tỉnh. Tú Bình là một cô nương có chính kiến, nếu chỉ không thích
thì ai có ép buộc chỉ cũng không bằng lòng; chỉ mà thích rồi dù trời có sập
xuống cũng không ngăn được chị. Vậy… liệu chị có thích Xuân Phong hay không?
Hôm nay là mười bốn,
ngày mai cũng là lúc trăng tròn. Rằm tháng giêng quê tôi có lễ hội thả hoa đăng
và chèo thuyền trên sông Bùng ngắm trăng rất rộn rã. Những cặp tình nhân cũng
nhờ lễ này mà khắng khít hơn, những ai còn độc thân cũng sẽ tìm được cho mình
một ý trung nhân hoàn hảo. Tôi bèn nghĩ ra một cách, vừa thăm dò được Tú Bình
có thích anh Phong không, vừa dễ tác hợp cho hai người.
Chiều hôm đó, tôi kêu
Nhược Lan đến nhắn với anh Phong rằng tôi muốn biếu ảnh một số đặc sản của miền
Diễn Đông trước lúc ảnh nhổ neo rời khỏi. Mặt khác tôi nói với chị Bình ngày
mai tôi muốn đi chơi Nguyên tiêu, nằng nặc ép chỉ phải dẫn tôi đi. Chị Bình dĩ
nhiên cũng ham vui, không có lí do gì từ chối.
Đến gần giờ hẹn, tôi
cùng Tú Bình ra đường. Khi gần đến nơi tôi lấy cớ muốn mua ít bánh ngọt nên kêu
chị Bình ra bến sông trước. Tôi và Nhược Lan âm thầm theo sau. Chúng tôi nhẹ
nhàng hết mức, sợ chị Bình phát hiện bởi chị ấy dù gì cũng là con nhà võ. May
sao cả chặng đường chúng tôi bình an vô sự. Tú Bình đến bến sông liền bắt gặp
Xuân Phong. Cả hai ngạc nhiên nhìn nhau.
Tôi và Nhược Lan khoái
chí nhìn hai người. Lần đầu tiên tôi thấy Tú Bình e ấp cúi mặt khi nói chuyện
với nam nhân khác. Bình thường chị ấy vốn xinh đẹp, khi ngượng ngùng còn xinh
đẹp hơn gấp vạn lần, đến tôi còn say mê trước nhan sắc ấy thì thử hỏi có người
đàn ông nào không khỏi động lòng.
Tôi kêu Nhược Lan ra
nhắn với hai người họ rằng tôi thấy trong người không khỏe nên về trước. Đặc
biệt căn dặn Tú Bình thay tôi mà tiếp đãi Xuân Phong để đền đáp ơn cứu mạng bữa
hổm. Tôi có cảm giác Tú Bình đang nhìn về phía này, chắc chị ấy cũng biết mọi
việc đều do tôi sắp xếp.
Hai người cùng bước
lên chiếc thuyền chờ sẵn. Tôi sợ mất dấu nên vội vàng chạy theo, định bước
xuống thuyền thì chợt có một bàn tay túm lấy vai tôi.
“Nhóc con. Nãy giờ ta
để ý thấy em cứ lúp lúp ló ló, định âm mưu gì đó?” Giọng đàn ông vang lên. Theo
phản xạ tôi quay đầu lại, hét lên: “Buông tôi ra!”
Nhược Lan đi trước
tôi, nghe tôi la lên liền quay lại. Thấy tôi bị người lạ mặt giữ vai lại, chị
ấy bất chấp chạy tới, đưa tay thủ thế định đánh hắn ta. Chiêu chưa xuất ra đã
bị anh ấy dùng tay điểm trên ngực, đứng im re.
“Buông ra, rồi em làm
gì. Ta thấy em cứ rình rập hai người xinh đẹp kia, định ăn trộm đúng không?”
Thấy tình thế nguy
hiểm không thôi, tôi phân trần: “Tôi không có ăn trộm gì hết. Đó là chị họ tôi,
hôm nay chị ấy hẹn hò nên tôi tò mò đi theo xem thử. Anh buông tôi ra, nếu làm
tôi mất dấu chị ấy, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu!”
Anh ta nghe thấy, có
lẽ tin tôi nói nên thả vai tôi lỏng hơn, rồi cười lớn: “Hahaha… nghe có vẻ hấp
dẫn. Ta cũng không biết hai người hẹn hò sẽ làm những gì… nên sẽ đi cùng nhóc
vậy.”
Nói rồi anh bế xốc tôi
lên phi nhanh xuống thuyền, không cần cả người chèo thuyền. Tay anh chèo một cách
điêu luyện, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đuổi theo kịp chiếc thuyền của Tú Bình.
“Nè… anh muốn bị phát
hiện hay sao? Chèo chậm lại. Trời ơi chỗ này sáng quá, anh kiếm chỗ nào tối tối
rồi bơi vô đi. Tôi mệt anh quá... làm gì cũng không vừa ý.”
Anh ta loay hoay với
mái chèo còn tôi thì mải mê chỉ đạo. Chợt tôi có cảm giác anh dừng lại, tôi vừa
quay đầu lại định nhìn anh thì đã thấy anh ở ngay trước mặt tôi, rất gần: “Nhóc
con, có giỏi thì tự chèo đi. Ta mệt rồi!”
Tôi gần như nín thở.
Từ nãy giờ tôi chỉ mải quan sát Tú Bình, sợ lạc mất hai người họ mà chưa kịp
nhìn lấy người lạ mặt đi theo tôi lấy một lần. Giờ đây anh lại ở ngay trước mắt
tôi, rất gần. Gương mặt thanh tú nhưng cũng tỏa ra khí chất cao ngạo, mắt sáng
mũi cao hàm răng trắng đều. Trước giờ tôi chưa thấy ai điển trai như vậy. Ngay
cả anh tôi vẫn hay được mấy cô gái trong vùng khen lấy khen để nhưng tôi vẫn
cảm giác thua người đàn ông này đến ba phần. Không hiểu sao tim tôi bất giác
đập mạnh hơn mấy nhịp, đến mức anh ấy ngạc nhiên hỏi tôi: “Sao, sợ rồi à… làm
gì nhìn ta dữ vậy?”
Tôi sợ anh biết tôi
đang thầm ngưỡng mộ vẻ điển trai của anh nên quay mặt sang chỗ khác, đánh trống
lãng: “Anh không phải người vùng này.”
Anh ta bật cười:
“Khổ... ta tưởng em phải biết từ lúc đầu chứ. Đúng là nhóc con ngốc nghếch.”
Tôi không ngốc, chỉ là
nãy giờ tôi bận để ý hai người kia thì làm sao còn tâm trí đâu quan tâm đến
anh. Tôi định chống chế nhưng phát hiện chiếc thuyền của Tú Bình đâu mất rồi!
“Anh…”
“Có
ánh trăng rọi qua cửa sổ
Thiếp
nhìn trăng – nâng chén rượu nồng
Sao
quân tử làm ngơ không biết
Khiến
lệ vương trên đôi má hồng
Quân
tử ơi, quân tử hỡi
Vai
anh còn nặng gánh chi đây?
Ngại
chi đôi lời bày tỏ
Thiếp
nguyện trao cả trái tim này.
Chẳng
trách mây trôi trăng ẩn nấp
Chỉ
hờn ai đó – đến bao giờ mới thấu cho đây?”
Giọng hát du dương của
cô đào hát trên thuyền hoa vang lên khiến mọi người chú ý. Lời ca bay bổng như
hờn trách người quân tử vốn đã yêu nhưng vẫn không chịu ngỏ lời cùng nàng. Tôi
mải mê nhìn cô đào ấy, chẳng rõ mặt, chỉ thấy bộ yếm màu đỏ mong manh trong
gió. Gió xuân êm ái – lòng người cũng thoải mái hơn chăng?
“Nhóc con à…” Giọng
người lạ mặt cất lên kéo tôi về với hiện tại “Em… có muốn đi lính không?”
Không quan tâm đến vẻ
mặt trân trối của tôi, anh ta tiếp tục: “Nói thật với em ta đi lính cho triều
đình, nhưng ở đó buồn chán lắm. Không ngờ đến đây thấy nhóc cũng thú vị, hay em
đi lính cùng ta, ta sẽ trực tiếp chỉ dạy em. Bảo đảm sau này tiền tài bổng lộc
ăn không hết.”
Anh ta rõ ràng làm tôi
tuột hết cảm xúc. Tôi định trả lời anh thì phát hiện Xuân Phong đang nhìn về
nơi này. Theo quán tính tôi xoay người ra sau né tránh, quên mất việc mình đang
ở trên thuyền…
Chỉ kịp cảm nhận được
một bàn tay nắm lấy tay tôi, cùng tôi rơi xuống nước.
“Sông
Bùng sóng vỗ đầy vơi
Một
lần gặp gỡ trọn đời nhớ nhau…”
Câu hát đánh thức tôi
dậy. Tôi hoảng hốt nhìn xung quanh xem mình đang ở đâu thì thấy Nhược Lan đang
chống cằm nhìn tôi. Có vẻ tôi đang ở ngôi miếu hoang gần bến sông, bên ngoài
mọi người vẫn còn tấp nập qua lại. Nhưng người lạ mặt thì đi đâu mất, tôi nhìn
dáo dát tìm kiếm anh ta.
“Người đó đi rồi!”
Nhược Lan thông báo cho tôi một cách rõ ràng nhất. Không hiểu sao tôi thấy
trong lòng trống trãi vô cùng.
“Chúng ta về nhà thôi”
Tôi nói với Nhược Lan rồi ngồi dậy để chuẩn bị ra về thì chiếc áo khoác trên
người tôi rớt xuống. Là áo của anh ấy.
Tôi miên man nghĩ đến
những chuyện xảy ra trên suốt dọc đường về. Người ấy là ai, từ đâu đến, anh đã
đi đâu và có quay trở lại đây nữa hay không? Hàng ngàn câu hỏi cứ lởn vởn trong
đầu tôi về người đàn ông ấy. Nhược Lan đi sau lưng tôi, dường như cũng có điều
khó nói. Cứ thế chúng tôi trầm mặc trên suốt quãng đường về.
Tú Bình về nhà sau
tôi. Tôi còn tưởng chị ấy sẽ mắng tôi một trận vì dám lừa chị ấy, nhưng thấy
chị có vẻ cũng thơ thẩn chẳng khác gì tôi.
Ngày hôm sau chú ba
cho người đến đón chị Bình về nhà gấp, bà ngoại của chị dường như bệnh trở nặng
hơn, muốn gặp cháu gái lần cuối.
Trước khi đi chị có
viết vài dòng, nhờ gửi đến Xuân Phong. Lúc tôi và Nhược Lan ra bến thuyền tìm
anh thì người ta thông báo thuyền anh đã nhổ neo từ sáng hôm nay. Tôi để thư
lại cho ông chủ bến thuyền, căn dặn kỹ càng khi nào anh ấy quay trở lại thì
giao thư này cho anh rồi mới quay về.
Diễn Châu đất cảng,
người đến người đi. Xuân Phong đến rồi đi không lời từ biệt. Còn người ấy,
không biết đang ở nơi nào. Chiều nào tôi cũng cùng Nhược Lan ra bến thuyền chờ
đợi, hy vọng có thể trả lại chiếc áo cho anh ta!
Ngày hai mươi hai
tháng ba, lại có một người đàn ông đến nhà tôi cầu hôn. Lần này không thông qua
bà mối. Tôi nép bên trong nhìn ra, thấy cha và người ấy trò chuyện cùng nhau có
vẻ rất vui… Nhìn đống rương sính lễ mang đến nhỏ to đủ loại, chất kín cả gian
nhà, tôi cũng đoán được bên kia gia thế không hề kém cạnh nhà tôi.
Người đàn ông kia rời
đi, cha tôi liền kêu tôi ra, thông báo đã chọn được ngày tốt để gả tôi. Những
đêm đó tôi khóc như muốn ngập Diễn Châu.
Khi soạn quần áo Nhược
Lan đã hỏi tôi có muốn đem theo chiếc áo của người đàn ông lạ mặt kia không,
tôi trầm ngâm rồi quyết định để lại đây. Tôi đã từng mong gặp lại anh ta để trả
áo, nhưng bây giờ, dù có gặp lại, có lẽ tôi cũng chỉ có thể xem anh ấy như
người không quen.
Ngày mồng bốn tháng
sáu năm Thiên Cảm Thánh Vũ thứ tư, chỉ sau năm tháng từ lúc tôi làm lễ trưởng
thành, tôi lên thuyền đi đến Hải Đông xuất giá.
Hôm tôi đi trời đổ mưa
rào. Mẹ tôi ở sau lưng khóc cạn cả nước mắt. Tôi không dám quay đầu nhìn lại,
sợ mình sẽ không đủ can đảm bước đi.
“Sông
Bùng sóng vỗ đầy vơi
Một
lần gặp gỡ trọn đời nhớ nhau…”
____________________
Chú thích:
(*) Năm 1034 Niên hiệu vua Lý Thái Tông (1028 – 1054)
(**) Năm 1047 Niên hiệu vua Lý Thái Tông (1028 – 1054)
Nhận xét
Đăng nhận xét